THƠ XƯỚNG HỌA SỐ 72
BÀI XƯỚNG 1
ĐÊM THU
(Nguyễn Xuân Nghiệp mời họa)
Đêm thu gió mát trăng ngân
Xin mời thi hữu hoạ vần cùng trăng
Hằng
Nga cung Quảng chốn xa vời
Rời
rợi đêm vàng tiếng sáo rơi
Soi
bóng bên hồ hàng liễu rủ
In
hình đáy nước mảnh trăng lơi
Bâng
khuâng tiếng hạc tan trong gió
Xao
xuyến hương may thoảng cuối trời
Lối
cúc đường mai mờ khói trắng
Canh
tàn sương lạnh trài ngàn khơi
HOẠ ĐÊM THU
HOẠ ĐÊM THU
(Bài họa của Trần phao)
Trời thu xanh tiếng heo may
Gửi niềm tâm sự giãi bày với trăng
Đêm
trăng vằng vặc đứng trông vời
Loáng
thoáng bên thềm tiếng lá rơi
Tiết
lạnh chớm thu còn ấp ủ
Hơi
nồng tàn hạ đã buông lơi
Hoa
thơm thoang thoảng vương tình đất
Quả
mọng đung đưa đượm khí trời
Tĩnh
lặng đưa ta vào dĩ vãng
Nhớ
thời chèo lái giữa trùng khơi
TÌNH THU
(Bài họa của Nguyên Đào)
(Bài họa của Nguyên Đào)
Thu về lòng thấy nao nao
Lấy vần thơ hoạ xin chào thu yêu
Sông
Ngân lờ lững đợi trăng vời
Hoa
nhuốm thu vàng cánh nhẹ rơi
Suối
biếc hương rừng mây lãng đãng
Hồ
thanh gió núi sóng buông lơi
Trúc
xào xạc lá giăng bên ngõ
Nhện
vấn vương tơ dệt giữa trời
Ô
Thước bắc cầu gieo cảm hứng
Hồn
thơ lai láng tứ thêm khơi
ĐÊM TRĂNG HẠ LONG
(Bài họa của Kim Cúc)
Gió
mát đêm thanh cảnh tuyệt vời
Hàng
cây xào xạc lá vàng rơi
Lung
linh cửa vịnh trăng ngời sáng
Lờ
lững cánh buồm gió thả lơi
Đảo
ngọc bồng bềnh trên mặt sóng
Cầu
treo lơ lửng phía chân trời
Hằng
Nga giong ruổi xem trần thế
Dát bạc đan vàng khắp biển khơi
ĐÊM THU NHỚ QUÊ
(Bài họa của Lê Trọng Hồng)
Bao năm xa cách quê nhà
Mượn trăng thu gửi hồn ta trở về
Trong
mơ cứ tưởng có ai vời
Tỉnh
dậy thì ra tiếng móc rơi
Cánh
cổng cuối sân còn đóng kín
Lá mành trước cửa vẫn buông lơi
Lá mành trước cửa vẫn buông lơi
Trăng
vàng rười rượi đan trên đất
Mây
bạc lăn tăn dệt giữa trời
Thoáng
tiếng vạc kêu ngoài bãi vắng
Quê
nhà xa tắp vạn trùng khơi (!)
BÀI XƯỚNG II
TÌM BẠN
(Nguyễn Xuân Nghiệp mời họa)
Trời
thu sao bác sớm đi câu
Để
bạn thơ tìm chẳng thấy đâu
Dưới
ruộng ếch con kêu ộp ộp
Trên
đường chó lớn sủa gâu gâu
Hồn
xiêu quỵ xuống trông xanh mặt
Cẩu
dữ lao lên cắn sượt đầu
Cầm
đá giật lùi chân trượt ngã
Nằm
giơ bốn vó giữa mương sâu.
CÒN MAY
(Bài họa của Nguyên Đào)
Nắng
như đổ lửa bác mê câu
Tôi
phóng đi tìm có được đâu
Cạnh
cống rắn trườn giương cổ đớp
Bên
nhà chó đuổi ngoác mồm gâu
Vội
vàng thụp xuống lo nhai cẳng
Cuống
quýt gồng lên sợ ngoạm đầu
Loạng
choạng lăn kềnh vào hố cạn
May
đời chỗ ấy chỉ hơi sâu.
TÌM BẠN
(Bài họa của Trần Phao)
Tạ
lỗi đệ vì tính mải câu
Đại
huynh tìm kiếm những nơi đâu
Để
ong xà xuống vo ve lượn
Khiến
chó xồ ra rối rít gâu
Chắn
chắn bánh xe hòng đỡ cẳng
Xoay
xoay mũ phớt định che đầu
Một
hồi quyền cước chừng mươi hiệp
Suýt
nữa thì tòm xuống ruộng sâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét