Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

TRÂN TRỌNG GỬI ĐẾN CÁC TÁC GIẢ VÀ ĐỘC GIẢ

                                                             SINH HOẠT THƯỜNG KỲ 
                    CỦA TỔ THƠ CLB HƯU TRÍ CÔN SƠN




             Kính gửi các tác giả và các độc giả của Blog!

Blog rất mong được các tác giả và độc giả đến thăm và có các nhận xét gửi vào Blog trên tinh thần xây dựng để Blog ngày một hoàn thiện. Nếu có bài viết dài hơi xin gửi về Email: lehoa4754@gmail.com.  Xin trân trọng cảm ơn! (NQL)

NGƯỜI QUẢN LÝ THÔNG BÁO

ĐỌC THƠ TRONG CÁC KỲ SINH HOẠT VÀO NGÀY 18 ÂM LỊCH HÀNG THÁNG
       Từ năm 2010 (NQL) được cử làm công tác biên tập cho Tổ thơ của CLB hưu trí Côn Sơn nên đã lưu trữ được sô lượng thơ in trong các Nội san Hương Côn Sơn, nhờ đó mà có thể chuyển tải được các Nội san lên Blog. Số bài viết trên Blog có thể còn một số sai sót do cơ sở ấn hành gửi đến mà (NQL) chưa kịp đính chính vì số lượng bài quá nhiều. (NQL) rất mong quý độc giả phát hiện và gửi vào nhận xét trên trang Blog hoặc có thể gửi văn bản qua Emai: lehoa4754@gmail.com để giúp cho (NQL) lưu trữ thơ của CLB. Xin cảm ơn!   (NQL)
                                                                                                                

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

HƯƠNG CÔN SƠN SỐ 81 RA THÁNG 1 NĂM 2013

TỔ SAO ĐỎ 1



NGUYỄN DƯƠNG QUẤT


ĐỜI LÍNH



Đời lính chiến tranh nguyện ước thề
Thường xuyên cơ động khắp miền quê
Ở đâu có giặc là tìm đánh
Chiến thắng vang lừng mới hả hê
                    ***
Thời ấy khen thay nghĩ cũng tài
Đói cơm, rách áo vẫn xinh trai
Tuổi xuân mười tám thân cường tráng
Mạnh khỏe phi thường sức dẻo dai
                  ***
Những lính ngày xưa sắp hết rồi
Tuổi đều bẩy, tám, chín mười mươi
Hàng năm lần lượt về tiên tổ
Để lại hào quang mãi sáng ngời.
                                      26/11/2012


 CẢM TƯỞNG BÓNG ĐÁ  VIỆT – THÁI


Bóng đá hai bên đã diễn ra
Ở sân Băng Cốc tối hôm qua (30/11/2012)
Việt Nam quyết đánh giành ba điểm
Nhưng Thái vững vàng họ thắng ba
Kết quả cuối cùng mình thất bại (1)
Thái Lan bóng đá họ hơn ta.

(1). Thái Lan 3, ta 1.          
30/11/2012



ĐÀO CÔNG CHÍN


HỘI NGỘ THI NHÂN

Sớm đông se lạnh khói sương mờ
Mừng đón tri âm dạ ngẩn ngơ
Bày tỏ tấc lòng bao ước nguyện
Giãi dòng tâm sự mấy duyên tơ
Tao nhân phóng bút bình tâm họa
Mặc khách dốc bầu nặng túi thơ
Giã bạn tình nồng vương vấn nhớ
Giăng thuyền bến đợi chở trăng mơ.



                 SUY TƯ

Ngồi gom nhặt mảnh thời gian
Kéo mây nối sợi tơ đàn mong manh
Tơ lòng hẹn với ngày xanh
Lời xưa để sóng chòng chành thuyền ai
Suy tư suốt một đêm dài
Nhớ chiều mưa ấy đứng hoài đợi nhau
Ngắt tầu lá cọ che đầu
Lá xòe ô để che nhau suốt đời
Mưa tan trời đã tạnh rồi
Mà ô vẫn khép chặt đôi chúng mình.
                    ***
Thế rồi cả nước chiến chinh
Gửi em lưu giữ chút tình hương quê
Ra đi chẳng hẹn ngày về
Chỉ mang theo trọn lời thề đinh linh
Đã qua suốt một hành trình
Vẫn tìm ô lá tươi xinh ngày nào
Bỗng dưng trời đổ mưa rào
Cầm ô mà dạ cứ nao nao buồn…


BỨC THƯ LÒNG


Xa cách đôi nơi biệt cánh hồng
Hỏi người tri kỷ có buồn không?
Gửi tình lá thắm nhờ mây nước
Trao chút hương nồng mượn gió đông
Chỉ sợ lòng son nghiêng ngả sóng
Còn e dạ sắt đảo chao dòng
Chờ tin hồi đáp lời vàng đá
Để khách trương phùng khỏi nhớ mong.


ĐOÀN MẠNH LINH

          XUÂN ĐANG VỀ

Xuân về trời đất vui giao hòa
Nhè nhẹ gió xuân mưa bụi bay
Hoa với người hòa vui cảnh đẹp
Mầm non vừa nhú khắp cành cây

Lòng người rạo rực ở nơi đây
Bởi những mầm non dạy đất này
Như có tiếng loài hoa rả rích
Vẻ như luồng nhựa chuyển thân cây.


       ĐÓN XUÂN

Rồng cõng lạnh lùng tiễn rét đi
Rắn mời mùa ấm đón xuân thì
Vui mừng thế giới thời cơ mới
Rực rỡ non sông đẹp sắc trời.


       CHỜ BẠN

Bồng bềnh mây tới những phương nao
Lác đác kim anh với cúc đào
Mong ngóng bạn bè vui quyến luyến
Đợi chờ bạn hữu thơ vui trao.

          ĐÓN TẾT

Đón tết đào mai chớm nở đầy
Nhành đào ngơ ngác trước trời mây
Hoa nào cũng đẹp chào xuân mới
Lòng người rạo rực tứ thơ hay.
                                         29/11/2012


        VIẾNG MỘ THẦY CHU VĂN AN


Chiều thu nắng ấm Phượng Hoàng
Tiếng chim xao xác trong khoang trời chiều
Đường lên mộ bậc đá nhiều
Đi không biết mỏi bởi điều tâm linh
Chập trùng đồi núi hữu tình
Nằm đây chỉ có một mình Thầy thôi
Thập phương lớp lớp bồi hồi
Vì Thầy là của muôn đời Việt Nam
Thầy đi ngót bẩy trăm năm
Không nguôi thương nhớ càng đằm
                                                  nghĩa thâm
Lòng thành con thắp nén trầm
Ơn thầy kiếp trước dưỡng tâm kiếp này
Kính thầy mãi mãi nghỉ yên
Vạn năm còn mãi uy linh của Thầy.
                                               02/10/2012

HỌA
(Họa bài Vô đề của Nguyễn Thị Vinh)                                                 

Lòng bão giông chăng hay nhớ thương
Bận tâm đau đáu bất bình thường
Tàn xuân hạ tới hoa còn thắm
Nắng hạ nồng nàn vẫn thoảng hương
Rồi sẽ mê hồn khi nắng mới
Cho say đắm thỏa lúc màn sương
Cứ xuôi dòng thuận nhanh về đích
Thật bất ngờ đời đã đế vương.
                                                22/11/2012

KIM CÚC

THĂM CHÙA BÁI ĐÍNH

Chập trùng núi đứng chon von
Nghiêng nghiêng đá xếp từng hòn chơi vơi
Bồng bềnh mây lững lờ trôi
Non xanh, xanh cả đất trời mênh mang
Thuyền ai xuôi ngược Tràng An
Nước trong, trong vắt nhặt khoan giọng hò
Mắt cười sóng sánh con đò
Lượn chao đưa khách tham dò hang sâu
Nhấp nhô nhũ chạm sát đầu
Giọt rơi tí tách đậm mầu nguyên sơ
Lên chùa cảnh đẹp như mơ
Đài sen Phật tọa ngẩn ngơ Hạc vàng
Mắt ngời nhìn thấu nhân gian
Kiếp luân hồi chịu muôn vàn đắng cay
Quan Âm trăm mắt ngàn tay
Nhủ rằng: Phật Tích ở ngay tâm mình
Thăm bùa Bái Đình Ninh Bình
Nhìn mây nước thấy lòng mình xốn xang.


 TỔ SAO ĐỎ 2


XUÂN KHÔI
 NHẮN EM (Họa thơ Trần Phao)
Người ta bàn tán khá xôn xao
Báu vật của em lấy vải bao
Quân tử cũng khôn soi mắt tới
Tiểu nhân càng khó đụng tay vào
Duyên trời đưa đẩy đâu lo mốc
Phận liễu lắc lư há sợ hao
Đáng giá ngàn vàng cần giữ chặt
Chờ anh trở lại hãy đem khao.

 GIỮA CHỐN ĐÀO NGUYÊN
(Hoạ đảo vận thơ Kim Cúc)

Leo lên Ngũ Nhạc ngắm mây trời
Bỗng gặp giai nhân cũng đến chơi
Ánh mắt ấm nồn như lửa trại
Làn môi thơm mát tựa hương đời
Nâng hoa trước ngực lo hoa rụng
Giữ quả trên tay sợ quả rơi
Giữa chốn đào nguyên bao lạc thú
Bồng lai níu gót khó xa rời.


 GIỮA CHỐN ĐÀO NGUYÊN
(Hoạ đảo vận thơ Kim Cúc)

Leo lên Ngũ Nhạc ngắm mây trời
Bỗng gặp giai nhân cũng đến chơi
Ánh mắt ấm nồng như lửa trại
Làn môi thơm mát tựa hương đời
Nâng hoa trước ngực lo hoa rụng
Giữ quả trên tay sợ quả rơi
Giữa chốn đào nguyên bao lạc thú
Bồng lai níu gót khó xa rời.


                        MƯA ĐÊM
(Hoạ thơ Nguyễn Xuân Nghiệp)


Rả rích đêm khuya gợi nỗi sầu
Nhớ ai da diết suốt canh thâu
Gió lùa qua cửa lùa hơi mạnh
Nước bắn vào hiện hất khá sâu
Tia chớp loé lên làm ruột héo
Hạt mưa rơi xuống khiến tim đau
Ì ầm tiếng sấm rung trời đất
Giá ở bên nhau lại chụm đầu.


AI TÌM CHO NHAU

Ai đi tìm lá diêu bông
Cho ai kiếm một tấm chồng ai ưng
Ai sốt sắng, ai dửng dưng
Nào ai xuống biển lên rừng vì ai
Ai chưa trổ hết thực tài
Khiến ai thất vọng để phai má hồng
Ai đi tim lá diêu bông
Liệu ai có nghĩ uổng công dã tràng?.


NGUYỄN XUÂN NGỌC

                 QUẢ CẤM
      “Những ai chưa tới thiên đường
Chưa ăn quả cấm dễ thường chưa yêu”

Tôi mong nối sợi dây tình
Để cho vợi bớt nỗi mình đơn côi
Tôi mong mong đã lâu rồi
Lá xanh giờ đã tả tơi úa vàng
Gặp em lòng thấy xốn xang
Buồn thay em lại
                        gái đang có chồng
Vườn xuân nắng trải mênh mông
Muốn ăn quả cấm mà không lối vào.


TRẦN PHAO

         QUÝ TỴ NGỌT NGÀO
                          Tặng N.T

Nhâm Thìn ủ lộc biếc cành cao
Quý Tỵ hoa thơm quả ngọt ngào
Vui tết chị têm trầu cánh phượng
Mừng xuân anh viết khúc ca dao
Cốt duyên bà nguyệt tươi màu lụa
Đẹp dáng ông tơ thắm sắc đào
Một chuyến đò chiều bao ngóng đợi
Bến tình dìu dặt áng thơ trao.


   Hoạ bài
           ÁO DÀI THUYỀN THỐNG
                 
Áo gửi hồn quê tới mọi phương
Từ thi hoa hậu đến đời thường
Đường cong thiên tạo thêu hoa nắng
Nét uốn nhân sinh điểm chấm sương
Uyển chuyển bước đi tăng vẻ lịch
Thướt tha dáng đứng trọn niềm thương
Mỗi ngày chất liệu càng thêm mới
Mà lụa thuở nào mãi vấn vương.


ĐIỆP KHÚC CUỐI NGÀY


“Lão lai tái tận” biết làm sao
Nghĩ ngợi không ra tính chẳng vào
Lắm lộc có khi mình vẫn mập
Ít màu thanh thử vóc mau hao
Văn nhân xếp sách khi cùn bút
Hiệp sĩ rời yên lúc rỉ đao
Trăn trở mà chi vòng tạo hoá
Sang hèn cũng vậy thấp như cao.


VŨ NGỌC DOANH

             DI TÍCH ĐẶC BIỆT


Côn Sơn – Kiếp Bạc địa phương nhà
Di tích anh hùng của nước ta
Sử sách đã ghi đầy chiến tích
Quốc gia xếp hạng mới đây mà
Đại vương Quốc Tuấn đuổi Nguyên Mông
Nguyễn Trãi sao khuê nhân nghĩa nhà
Đất nước bao phen vang sắt thép
Lưu danh nhớ mái Việt Nam ta.



            VỊNH CÔN SƠN


Vượt qua đường sắt đến Côn Sơn
Hồ nước trong veo sóng vỗ dồn
Đỉnh núi thông reo cao chót vót
Dưới khe róc rách tựa như đờn
Ức Trai lộng lẫy đền bên núi
Nguyễn Đán uy nghiêm ngàn liễu vờn
Bán nguyệt trăng treo chênh chếch bóng
Thuỷ Sơn tình hữu mấy đâu hơn.


             XEN CANH

Nắng thu nhè nhẹ gió heo may
Hạ đã hết rồi thu tới đây
Gió thổi ào qua từ phía bắc
Nắng hồng man mát khoẻ chân tay
Đêm dài ngủ mãi vẫn còn tối
Ngày ngắn xem ra vội vã thay
Công việc làm đồng đều định sẵn
Nếu mà chậm trễ chẳng còn ngày.



LÊ ĐÌNH TỰ


        CHIẾC KHĂN MÙI XOA


Em tặng anh chiếc khăn mùi xoa
Mang bao ước mơ tình thương vào trong đó
Chiếc khăn nhỏ hương bay theo gió
Em thêu vài nét bầu trời
Đây con chim bay, đây con chim đậu
Phía bên kia hàng rào, hàng giậu
Đôi cánh bướm vờn hoa
Hai bông hồng với một nụ kiêu sa
Anh rất hiểu ý sâu xa em tặng
Năm tháng hành quân dãi dầu mưa nắng
Bù Đốp, Bù Đăng, Phước Long, Cầu Trắng
Anh giữ trong mình túi áo trái bên tim
Kẻ địch vòng vây hai phía mũi kìm
Anh trườn qua sình lầy không để ướt

Lộ Mười Ba các anh đi phải vượt
Kỷ niệm em trao địch bắn thấm máu đào
Hai bông hồng đỏ thẫm lá cờ sao
Rạo rực tim anh bước vào trận đánh mới
Trận đánh đặc công các anh vẫn đợi
Bí mật bất ngờ  lao tới mục tiêu
Chiến dịch hành quân địch phá tiêu điều
Xong trận càn anh trở về hậu cứ
Bọn cướp nước kia chúng bay là quỷ dữ
Bom đốt sạch rồi còn lại đống tro
Phía xa xa kia có một ụ gò
Anh cứ ngỡ mộ của đôi chim nằm trong đó
Và hai nhành hoa mọc lên trên vẫn đỏ
Câu chuyện hơn bốn mươi năm rồi nó vẫn ở
                                                 trong tim
Câu chuyện chiếc khăn kỷ niệm vẫn nằm im
Bởi em đan sợi thương để anh vấn vương
                                                        sợi nhớ
Của một thời rực lửa phơi phới tuổi
                                                   hai mươi.

TỔ SAO ĐỎ 3


BÙI TRÁC TRƯỜNG

      Ông xướng

         TẬN THẾ VẪN VUI
               
Ngày tận thế dần đã tới nơi
Động viên bà lão ngỏ đôi lời
Chất ghen biến mất không người hận
Tử điếc bay đi chẳng kẻ cười
Phải xướng trước khi gần nhắm mắt
Cần vui trong phút sắp chào đời
Thịt gà mái ghẹ ăn cho khoái
Chồng vợ bên nhau chết vẫn tươi.


CHẲNG VỘI VUI

Ngày đạt tuổi vàng sắp đến nơi
Sao ông độc miệng lỡ buông lời
Vĩnh sinh hẳn mãi còn ghen ngứa
Tận thế chắc đâu hết cợt cười
Vững dạ chẳng lo ngày khép mắt
Yên lòng không sợ phút lìa đời
Gà tôi sẽ thả đừng vui vội
Năm tháng rộng dài ối lúc tươi
                                                   18/12/2012

VŨ BÁ HUYÊN

      MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN

Tôi bước chân ra, tôi mừng nhà mừng nước
Mừng nhân dân hưởng hạnh phúc muôn năm
Mừng tự do, độc lập, thái bình
Chúc chính phủ văn minh tiên tiến
Mừng Đảng Cộng sản Việt Nam tài ba
                                                    sáng kiến
Lái con thuyền vượt biển gian lao
Tám mươi ba năm lãnh đạo phong trào
Dân no ấm, nước vào hội nhập
Khối A XÊ AN hàng vào tấp nập
VÊ KÉP TÊ Ô dồn dập tin vui
Khắp năm châu tên nước sáng ngời
Qua cay đắng ngọt bùi chung hưởng
Mừng xuân mới tôi có vài dòng cảm tưởng
Xin chúc Đảng mình vạn thọ vô cương.


      MỪNG XUÂN QUÝ TỴ

Xuân tràn về phơi phới
Chim ca hát tưng bừng
Cỏ cây thay áo mới
Lòng ta thật vui mừng
Cả thế giới xôn xao
Việt Nam giầu đẹp lắm
Đổi mới đáng tự hào
Ngọn cờ tươi sắc thắm
Quyết đạp bằng gian khó
Xây cuộc sống yên bình
Người người thêm sáng tỏ
Tư tưởng Hồ Chí Minh.


NGUYỄN KHẮC LƯƠNG

ĐỨNG TRƯỚC MƯA ĐÔNG

Chiều đông mưa rải khắp đồng
Gió rung cành lá, gió rung bóng người
Mưa đừng rơi nữa mưa ơi
Mưa theo gió lạnh lòng tôi thêm buồn
Xa nhau nhìn gió mưa tuôi
Trách mưa đem tặng nỗi buồn cho ai
Ngoài kia mưa rắc rắc hoài
Hỏi ai có thấu tình ai chăng là
Dẫu rằng mưa lạnh người xa
Lòng đây lòng đấy vẫn hoà ấm chung
Phải chi Trời chuyển gió Đông.


DẤU CHIỀU ĐÔNG
           (Tặng bạn thơ)

Chiều đông nghe bạn bình thơ
Thơ ngân lòng những ngẩn ngơ nỗi lòng
Chẳng như “Chinh phụ thờ chồng”
Nào ai thấu cảnh mưa đông nắng hè
Ngỡ ngàng trong “mối tình quê”
Lời ru mẹ dẫn con về lối xưa
Một thời tần tảo nắng mưa
Một thời đi sớm về trưa một thời
Cũng là có một không hai
Vui buồn bao nỗi trải dài trang thơ
Ngẫm đời như một giấc mơ
“Mẹ ru con đến bao giờ vẫn ru”…
Ai đi ai đợi ai chờ
Dẫu chiều đông mãi ngẩn ngơ nỗi lòng…



NGUYỄN VĂN VIÊN


        MỪNG XUÂN QUÝ TỴ


Tết về xuân về thắm ngát hương
Gia tiên vọng tổ ấm từ đường
Cháu con hội tụ tâm thành kính
Bố mẹ xum vầy dạ quý thương
Tranh cảnh đào hoa trang trí sắm
Chè bia rượu bánh cúng dâng mừng
Muôn dân ơn đức truyền gia dựng
Mừng Quý Tỵ về thịnh vượng hưng.


NÔNG DÂN – NHÀ KHOA HỌC


Không ngờ ông bạn thuở ngày xưa
Cá mú rau dưa khoái xá bừa
Bát tộ cơm đầy chừng nửa chục
Khoai lang cả rổ cũng chưa vừa
Rèn tài luyện trí không ngại khổ
Vượt khó bền lòng chẳng chịu thua
Tối sớm thâu đèn năng động học
Tiếng thơm sáng tạo đến nay thừa.


TRỌN NGHĨA VÌ DÂN
                      TẤT THỊNH CƯỜNG

Ngày  ấy tôi anh ở chiến trường
Đắm say lý tưởng ấm tình thương
Gian nan vượt khổ rau thay gạo
Ác liệt xông pha mang xẻ nhường
Mỹ nguỵ truy càn lùng quyết diệt
Dân che bảo vệ ứng mưu lường
Bẩy năm thế trận quân thù đổ
Trọn nghĩa vì dân tất thịnh cường.

                   CÂU ĐỐI TẾT

    Câu 1


NHÂM
QUÝ

THÌN
TỴ

NẶNG
ĐỒNG

GÁNH
TÂM

SƠN

TẮC

ĐẢNG
DÂN

LÃNH
LÀM

ĐẠO
CHỦ

VẠCH
XÂY

ĐƯƠNG
ĐẮP

CHỈ
TƯƠNG

LỐI
LAI

        Câu 2


MỪNG
CHÚC

NHÂM
QUÝ

THÌN
TỴ

DŨNG
ANH

CẢM
HÙNG

NHẬN
TÌM

KHAI
VẬN

QUANG
HỘI

SỬA
QUANG

LỖI
VINH

   NGUYỄN TAM KỲ 

VẬT BÁU QUÝ HƠN VÀNG

Đâu là vật báu quý hơn vàng
“Khoẻ mạnh” ưu tiên xếp nhất hàng
Sức đủ mới xua vòng đói khổ
Lực đầy sẵn đón cảnh giầu sang
Thanh niên cần mẫn vào trường lớp
Bô lão tươi vui đến xóm làng
Sức khoẻ dồi dào ai cũng thích
Cuộc đời thanh thản sống đường hoàng.


CẢM ƠN CHƯƠNG TRÌNH LỤC LẠC VÀNG
                Thơ mời họa

Cặp bò làm vốn đến bây giờ
Nẩy nở sinh sôi thật bất ngờ
Khốn khổ vơi đi thêm vốn liếng
Khó khăn giảm bớt dựng cơ đồ
Trẻ con chăm học qua nhiều lớp
Người lớn siêng chăn vượt lắm bò
Lục lạc vàng giao từ dạo ấy
Đến nay cảm động thấy điều mơ.

MỪNG THỌ VÀ MỪNG
                   HUY HIỆU ĐẢNG
               Thơ mời họa

Năm nay tuổi thọ tám mươi lăm
Tuổi Đảng mừng vui đến sáu nhăm
Khỏe trẻ cần tăng “Đi bộ, chạy”
Yếu già phải giảm “Khoái ăn nằm”
Còn lo cháu nhỏ vui chăm học
Vẫn tính con khôn sướng việc làm
Xã hội trông mong ngày tiến bộ
Hộ nghèo giảm xuống ít phần trăm


DƯƠNG THỊ TÌNH

            YÊU NGHỀ THỢ XÂY
Thân tặng cháu Nga tợ xây bị tai nạn vì dàn giáo)

Nghề nào cũng đẹp cũng hay
Tôi nay công tác thợ xây lâu rồi
Vui  thay câu hát nụ cười
Xây công trình mới cho đời nở hoa
Thấy lòng hạnh phúc bao la
Góp phần xây dựng quê nhà đẹp thêm
Chẳng may dàn giáo yếu mềm
Bất ngờ sập xuống vỡ liền cẳng chân
Được y bác sĩ tận tâm
Được vợ chăm sóc ân cần vấn vương
Lòng vui hạnh phúc không lường
Cơn đau thêm giảm yêu thương tràn trề
Mai viện Đa khoa cho về
Tăng thêm sức mạnh yêu nghề thợ xây
Tô đẹp cho đất nước này
Tương lai hạnh phúc tràn đầy niềm tin.
           

          ĐÁNG PHỤC
Họa bài song thọ của anh Tiến Chủng

Bẩy nhăm mà thấy vẫn đang xuân
Chúc thọ, làm thơ để họa vần
Khi trẻ xông pha tròn nghĩa nước
Nay già mẫu mực vẹn tình dân
Dựng xây kiến thiết anh ra sức
Sản xuất tăng gia chị có phần
Sống khỏe sống vui mừng đại thọ
Túi thơ bình rượu đón thi nhân.


THƠ LÀ TIẾNG HÁT LỜI RU
Họa bài “thơ quý như vàng”
                    của anh Tiến Chủng


Nhờ thơ kết được bạn nơi xa
Thơ gắn tình thương đẹp nếp nhà
Thơ nối mối tình thân trở lại
Thơ tô xuân thắm mãi tươi ra
Thơ làm câu hát yêu đời sống
Thơ điểm vầng trăng đẹp trắng ngà
Tuổi trẻ trưởng thành nhờ tiếng hát
Nhớ ơn nghĩa mẹ tặng bài ca


BẠN TÔI

             (Họa bài tự sực của Kim Cúc)

Thêm nữa mười năm bạn bẩy ba
Cả ngày thơ phú cứ ngân nga
Tham quan các chốn không lo mệt
Du lịch mọi miền chẳng ngại xa
Luyện trí lòng thành đền đáp mẹ
Tu tâm hiếu nghĩa trả công cha
Gia đình hạnh phúc vui khôn tả
Chúc tết, mừng xuân rạng rỡ hoa.

                                               
TỔ SAO ĐỎ 4

PHAN HỘ

                  QUÝ TỴ
        ( Năm Rắn nói với lũ chuột)

Rồng đã bay đi Rắn thay rồi
Phen này chết chắc lũ chuột hôi
Đục khoét của dân, dân tha oán
Đục khoét của công, tội tày trời

Lũ chuột văn khoẻ - đẻ sinh sôi
Đục khoét gian manh hại con người
Nên Rắn và Người chung sức lại
Diệt tận hang ổ hết mới thôi.
                                            
 
  TẶNG QUÀ NGÀY 8/3

Hôm nay mồng tám tháng ba
Tôi mua tặng bà điện thoại để nghie
Bà gọi đi – con gọi về
Năm châu bốn biển vọng về bên tai
Ông ơi! Rõ thật là tài
Xưa đánh dây thép  tới nơi hàng tuần
Thấy bà vui vẻ tôi mừng
Mắt bà như cả trời xuân đang về.


VŨ THANH THAO

       NGHINH TÂU QUÝ TỴ

Tống cựu Nhâm Thìn vào cõi tiên
Nghinh tân Qúy Tỵ tấu Hoàng thiên
Đầu xuân giáng hạ thăm Việt Nam
Năm cũ vừa qua lắm muộn phiền
Tham nhũng lộng hành đang quấy phá
Việc này Chính phủ đã nêu tên
Dân bàn Đảng quyết cùng chung sức
Quét sạch túi tham dạ mới yên.
                                      01 tháng giêng Quý Tỵ


SẮC RÊU PHONG

Côn Sơn Thiên tự thỉnh hồi chuông
Gió nổi thông reo não ruột lòng
Cổ đại tháng năm sương khói phủ
Kim Quy bích Ngọc sắc rêu phong
Mưa thu đan dệt dòng sông bạc
Nắng nhẹ thêu hoa lúa chín đồng
Bàn Thạch dị kỳ cao chót vót
Thượng ngàn thác đổ mãi xa trông.
                                              25/10/2012


CHÂN PHONG TÍCH CỔ
(Bài xướng của Vũ Thanh Thao)

Địa ốc Thanh Lãm bến Nhạn Loan
Chấn phong tích cổ cõi trời Nam
Long chầu minh nguyệt hồn xuyên đá
Hổ phục phượng quy đốc kiếm vàng
Hoài niệm hướng ngàn vương thế sự
Chiều thu nắng nhạt dạ hương lan
Giã từ âm tiết danh còn động
Địa ốc Thanh Lãm bến Nhạn Loan.
                                            08/11/2012


  CẢM XÚC THƠ

Chiều tím đường xưa tỏ ý thơ
Hoàng hôn buông nhẹ thiếng chuông thờ
Sớm mai bướm trăng xanh mầu xá
Chiều mốt ong vàng biếc lộc mơ
Đào Cúc vươn nhành non búp tía
Mận Hồng ươm lộc mởn chồi non
Đầu xuân én lượn màu sương bạc
Năm mới nhạn về cảm xúc thơ.
                                         22/7/2012


NGUYỄN HỘI

               ĐỒ CỔ
           (Hoạ thơ Trần Phao) 

 
Đồ cổ nhà mình giữ xét xao
Cất nơi kín đáo mấy lần bao
Xa gần chớ để người trông thấy
To nhỏ đừng cho họ ngó vào
Bụi bặm lau chùi mong mãi đẹp
Nắng nơi che chắn muốn không hao
Giá cao cũng mặc chưa thay đổi
Có bạc đâu mà tín chuyện khao.



                  AI ƠI

Đừng nhanh một phút ai ơi
Kẻo không chậm cả đời người thiệt thân
Dù đường rộng hẹp xa gần
An toàn xin nhớ để phần chung vui.


TỔ CỘNG HOÀ

ĐÀO VĂN ĐẮC

TIẾNG CHUÔNG CHIỀU

Họa bài mừng xuân tuổi 66 của Trần Thị Yên

Vang vọng chuông chiều cảnh tĩnh yên
Nhìn ai dao gót cảnh an thuyền
Phải chăng định mệnh âu đành phận
Nên chốn bồ đề hợp chữ duyên
Thay đổi cà sa treo trước giá
Lần hồi cây bút đặt trên nghiên
Muối dưa đạm bạc theo năm tháng
Vang vọng chuông chiều cảnh tĩnh yên.
.
 

BẠN TÔI CỦA CHIẾN BINH
    Họa bài tự sự của Nguyễn Gia Sơn

Tuổi trẻ theo hai cuộc chiến chinh
Vì dân, vì nước sống quên mình
Xưa anh bộ đội tâm trong sáng
Nay bác thương binh trí vẫn minh
Tuổi Đảng năm hai luôn trọn vẹn
Xuân đời đến chục trọng ân tình
Yêu thơ, yêu cảnh, yêu con cháu
Luôn giữ vẹn tròn của chiến binh.


CHIỀU CUỐI THU BÊN HỒ
    Hoạ bài Đêm thu của Xuân Nghiệp:

Nhìn lên đỉnh núi đám mây mù
Lại nhớ hoàng hôn dao cuối thu
Mặt nước lunh linh cơn gió nhẹ
Đàn ai khoan nhặt bước phiêu du

Bên hồ vui chuyện trời non nước
Sườn núi rộng ràng tiếng sáo vu
Muốn gửi tâm tình cùng cảnh vật
Chiều tàn bóng ác đã mờ lu.


              XUÂN VỀ

Cứ hết đông rồi lại đến xuân
Với ta xuân đến bấy nhiêu lần
Lòng thêm rạo rực khi xuân tới
Yêu cảnh, yêu thơ, yêu sắc xuân

Lá đã đổi màu, nụ nở hoa
Đào, mai khoe sắc trước sân nhà
Xa gần con cháu về họp mặt
Thoả nỗi ước mong năm tháng qua.




NGUYỄN GIA SƠN

ĐÁM CƯỚI

Ông ngoại bẩy mươi bà bẩy mươi
Vu qui buổi lễ vẫn đông người
Bạn bè, khách khứa vui rôm rả
Con cháu thân nhân rộn tiếng cười
Kính gửi, kính thưa theo luật tục
Tiệc trà, tiệc mặn có hoa tươi
Chỉ khâu trang trí là đơn giản
Có phải cháu con ngại mới lười.



       VƯỜN CẢNH TRƯỚC NHÀ
          

Cây lộc xanh tươi trước cửa nhà
Xum xuê trải rộng dáng kiều xa
Nhấp nhô cành bổng đua vương thẳng
Dàn trải nhánh ngang đẹp thế la
Sớm hạ lao xao ong hút mật
Chiều hè nhộn nhịp bướm vờn hoa
Mong sao dạo gót cùng tri  kỷ
Thư giãn khuôn viên lúc xế tà.


     XIN CÁO LỖI
(Tết này vừa tròn chín mươi)


Tết này vừa tròn chín mươi
Xem ra cũng đã là người già nua
Run run nhịp bước nhặt thưa
Như mấy cháu nhỏ đang vừa tập đi
Hội thơ bỏ lỡ mấy kỳ
Xa gần bè bạn mời đi cũng lười
Xin cáo lỗi, với mọi người
Ai quan tâm đến nhà chơi rất mừng
Chén trà, chén rượu uống cùng
Câu thơ hay lại hoạ chung tứ vần
Thôn Chi Ngãi, phường Cộng Hoà
Một chiều cuối đông.

 THANH  PHƯƠNG

GÁI HỌ TRẦN

Tôi là con gái Họ Trần
Cám ơn các mẹ sinh thành bao con
Họ Trần vì nước, vì non
Vì bao thế hệ sắt son họ Trần
Cùng vì cả nước nuôi dân
Đứng lên cùng với muôn phần vẻ vang
Con cháu Hưng Đạo sáng trang
Lịch sử đất nước vẻ vang muôn đời.


          XÃ TÔI

Xã tôi có chuyện đáng phiền
Cán bộ tham nhũng khối tiền của dân
Nếu vội đút bao mà cân
Cũng vài bạc tỷ mưa xuân nhẹ nhàng
Còn tiền rơi vãi sang ngang
Ông trên bà dưới ấy bàn rất nguy
Bất chấp toà án phật suy
Chủ tịch, kế toán ông thì chạy đâu
Xui nhau ăn vụng làm giàu
Thầy thì bạc tỷ, tớ chầu bạc trăm
Thầy thì nhân án chín năm
Tớ thì chạy vạy lăng săng vài ngày.


        NAM SÁCH
                ( Quê tôi)

Ai về Nam Sách quê tôi
Kinh thầy sóng vỗ cát bồi phù xa
Cánh đồng bát ngát bao la
Lúa thu trải rộng vụ mùa bội thu
Đêm về trong tiếng mẹ ru
À ơi con ngủ cho dù nắng mưa
Quản chi mệt nhọc sớm trưa
Có mẹ ôm ấp con vừa lớn khôn
Con ơi nhớ mãi công cha
Dù đi đâu cũng không quên quê nhà
Nam Sách Chợ Bưởi quê ta
Lừng danh con gái quê nhà hôm nay
Miệt mài tay bút hăng say
Ghi rồi để nhớ những ngày đã qua
Nam Sách ơi đẹp quê ta
Dù đi đâu cũng thiết tha mặn nồng.


PHẠM  VĂN XANH

TỰ HÀO

Quý Tỵ xuân này tuổi bẩy  tư
Sức còn trụ được chục năm dư
Chơi bời theo kiểu Tôn Hành Giả
Ăn uống học đòi cái Lão Trư
Vẫn thú văn chương mê sử sách
Còn ham xướng hoạ thích thi thư
Việc nhà phó mặc cho bu nó
Con cái tham gia chỉ ậm ừ.


XUÂN SANG MỪNG BẠN

Quý Tỵ mừng ông bẩy sáu xuân
Thế gia thịnh vượng đẹp muôn phần
Nhà cao cửa rộng tha hồ mát
Phú Quí xứng danh tuổim Mậu Dần

Xuân mới mừng ông tuổi bẩy hai
Làm ăn phát đạt một thành đôi
Toàn gia mạnh khoẻ an khang thịnh
Quý Giáp Đinh Nhâm thực có tài.

ĐÔNG

Trời đông lạnh lẽo tuyết sương dầy
Mùa gió bấc về héo cỏ cây
Đồng sớm mấy con cò trắng liệng
Rừng chiều từng chiếc lá vàng bay
Trông vầng trăng khuyết lòng thương nhớ
Thấy cảnh sao tàn dạ xót vay
Nghĩ lại đời người như giấc mộng
Vui đâu nào được bấy nhiêu ngày.

        TUỔI GIÀ

Bây giờ chân chậm mắt hơi mờ
Cái thú tuổi già lại thích thơ
Ngẫm lại non sông thời kháng chiến
Nay nhìn đất nước tưởng như mơ.


TRẦN THỊ YÊN

          KHÁCH ĐẾN CHƠI NHÀ

Ngày xuân thi hữu đến chơi nhà
Đàm luận thơ Đường thưởng ngoạn hoa
Vế đối khách ra từ hóm hỉnh
Câu bình chủ tiếp ý dung hoà
Nhạc buông khúc nhạc vương nhung nhớ
Thơ gói hồn thơ đọng thiết tha
Vui thú thanh tao cùng xướng hoạ
Hương thơ phảng phất quyện hương trời.

      XUÂN QUÊ
                 
Xuân vui cảnh cũng vui xuân
Mai đào hé nụ thắm dần đào mai
Ai chờ hò hẹn chờ ai
Hiên bên thoang thoảng hương nhài bên hiên

Duyên cười má lúm cười duyên
Ai yêu đôi lúm đồng tiền yêu ai
Mai vàng áo lụa vàng mai
Xanh hồ lồng bóng liễu ngoài hồ xanh

Mành buông mưa thả buông mành
Hương trà sen ướp thơm lành trà hương
Đường đông lễ hội đông đường
Hoa hồng kiều diễm môi hường hồng hoa

Xa gần én lượn gần xa
Xanh cây lộc biếc mượt mà cây xanh
Tranh tô xuân khéo tô tranh
Quê hương đón tết ấm lành hương quê

Mê say khúc nhạc say mê
Ơi người Quan họ nhớ về người ơi
Vời xa  góc biển xa vời
Thương yêu quê mẹ khoảng trời yêu thương.
                       
    SẮC MẦU THUỶ CHUNG
         (Viết tặng tác giả Nguyễn Thị Vin)

Sen tàn theo gió thoảng hương
Dẫu là lìa ngó vẫn vương tơ lòng
Trăm năm nghĩa vợ tình chồng
Bỗng dưng cách biệt đôi dòng lệ tuôn

Mẹ con vật vã đau buồn
Âm dương đôi ngả đôi đường biệt ly
Tơ hồng đứt đoạn người ơi
Não nùng khúc nhạc sâu bi vô thường

Nỗi đau vắt cạn dòng thương
Phòng không gường lạnh đoạn trường xót xa
Thay chồng trụ cột trong nhà
Bạn như cô Tấm nết na đời thường

Thuyền ai lạc bến sông Thương
Nghĩa tình chất nặng, mây vương mái đầu
Cảm thông chia sẻ đôi câu
Đường xưa thăm mãi sắc mầu thuỷ chung.


NGUYỄN THỊ THANH LỊCH

        GỬI NHỚ CÙNG THƯƠNG

Sao anh là Sông Thương
Để cho em phải nhớ
Đêm nay về đứng đó
Lặng lẽ ngắm dòng trôi
Thuyền đi ngược về xuôi
Dòng bên trong bên đục
Trải qua bao ngày tháng
Bến bờ nhiều đổi thay
Vẫn sông cũ người đây
Bỗng dung quen thành lạ
Bên anh chiều mùa hạ
Mà lòng thấy giá băng
Sông Thương hiểu em chăng
Gửi anh ngàn nỗi nhớ…
          
            HOA RÂM


Hoa câu thơm ngát vườn nhà
Tóc mình nay đã trắng ngà mầu sương
Cùng nhau đi nửa chặng đường
Tóc xanh đã bạc thấy thương thương nào
Tuổi đời chưa hẳn đã cao
Chịu nhiều vất vả gian lao đó mình

Hoa râm ngắm kỹ mà xinh
Tựa như hoa tuyết khoe mình Sa Pa
Bạc đầu chưa hẳn đã già
Nhuộm đi không phải để mà ăn chơi
Bạc rồi thương quá mình ơi
Dẫu nhiều sợi bạc tình đời chẳng thay.


ĐÊM THƠ CÔN SƠN



Mê thơ em đến đêm nay
Chưa nghe đã thấy như say rượu nồng
Trăng thu gió núi bóng thông
Có anh cả ánh đèn lồng bên em
Thạch Bàn mừo ảo sương đêm
Chuông chùa thánh thót suối êm thì thầm
Lơ thơ liễu rủ bậc thềm
Vi vu sáo trúc trong đêm mượt mà
Giọng ngâm trầm bổng thiết tha
Gió nhường tiếng sáo trăng là nghe thơ
Ra về lòng cứ ngẩn ngơ
Nhớ ai nhớ cả đêm thơ hôm rằm.


BÙI THỊ PHƯƠNG

                    MA MEN

Ma men là cái chi chi
Mà sao nó dẫn ta đi lầm đường
Gây bao nhiêu chuyện đau thương
Người thường hoá kẻ ẩm ương gàn khùng
Tưởng đâu là đấng anh hùng
Cao Bằng, Bắc Cạn vẫy vùng tiên du
Say mềm vẫn cứ vi vu
Ô tô mà tưởng T, U trên trời
Đến khi tai nạn rụng rời
Tỉnh ra mới biết than ơi còn gì
Phúc còn thì gặp nhà y
Phúc hết người ngựa cùng đi chầu trời
Được thêm bài học cho đời
Xót xa ân hận cuộc chơi vừa tàn
Bao nguời cửa nát nhà tan
Chịu chung số phận thân tàn ma men
Hỡi ai hãy nhớ đừng quyên
Giữ mình chớ có vượt lên điểm dừng.

       
NGƯỜI LÀNG TRÚC THÔN
                         TẬP DƯỠNG SINH

Vui sao làng Chúc quê mình
Có phong trào tập dưỡng sinh hàng ngày
Cùng nhau luyện tập hăng say
Đời vui sức khoẻ mỗi ngày thêm tăng
Đẹp như những cánh chim bằng
Vượt lên gió mạnh lưới giăng của trời
Một thời chiến đấu qua rồi
Một thời vất vả nay ngơi tuổi già
Bệnh theo lứa tuổi phát ra
Nào là thoái hoá nào là thận suy
Thuốc thang tốn kém quản chi
Nay đau mai ốm còn gì là vui
Theo phong trào khắp các nơi
Dẻo mềm nhịp điệu đẹp lời bài ca
Múa xoè tự sáng tác ra
Nghiêng nghiêng vẫy gió như là đàn chim
Ai về làng Chúc mà xem
Phong trào tập luyện đang lên hàng ngày.

TRẦN VĂN BÌNH

NGHĨA TÌNH HAI HUYỆN

Chí Linh với huyện Lục Nam
Cùng chung một dải núi non bao đời
Chiến công vang dội đất trời
Đánh tây đuổi Nhật một thời có nhau
Tình cảm hai huyện từ lâu
Sân đình bến nước tình sâu nghĩa nồng
Hai quê chung một dòng sông
Nhiều năm lũ lụt ruộng đồng trắng băng
Tảo tần lao động quanh năm
Cầu mong cuối vụ ruộng đồng bội thu
Ngày xưa cùng đánh giặc thù
Ngày nay xây dựng thi đua làm giầu
Tình cảm hai huyện bền lâu
Vần thơ điệu hát đậm mầu thuỷ chung
Buồn vui có bạn chia cùng
Tình sâu nghĩa nặng thủy chung bao đời.


TỔ VĂN ĐỨC


NGUYỄN DUY HỒNG

            MỪNG HỘI THƠ


Chúc các nhà thơ thọ cao niên
Mạnh khoẻ an khang giữ đạo hiền
Nẩy lộc màu xuân, hoa nhiều quả
Đức năng thắng số cảnh đoàn viên
                       *
                      * *
Kiệm, cần, liêm, chính noi gương Bác
Quốc thịnh, dân hoà đẹp cảnh tiên
Lên chùa ta đã đâu thành Phật
Tu đức tại gia cũng thành tiên.

                   NGÃ BA


Ai sinh ra những ngã ba
Để phân vân những người qua kẻ về
Thương người một chốn ba quê
Biết đâu mà rẽ lối về cố hương.



      LÀNG LÊN PHỐ

Mới có mấy năm làng lên phố
Chốn quê giờ ra dáng thị thành
Đất chật người đông lòng chật chội
Tiếng chì tiếng bấc nghẹn thinh không.

           PHẬN NGƯỜI

Mười hai bến nước em ơi
Lòng sông thì cạn lòng người thì sâu
Bèo trôi hoa dạt nơi đâu
Để cho thương đến nát nhàu con tim.

NGUYỄN VĂN CHUYỀN

           NHỚ MÃI

Vẫn còn nhớ mãi một thời
Chiến tranh giữ nước tình người tình quê
Bom rơi đạn nổ bốn bề
Canh trời giữ đất đêm khuya không đèn
Cày cấy đợi ánh trăng lên
Bên nhau súng đạn, ngày đêm canh trời
Khổ đau vẫn rộn tiếng cười
Bát cơm xẻ nửa cho người mình thương
Khó khăn thiếu thốn đủ đường
Xếp hàng tem phiếu vẫn nhường nhịn nhau
Nửa chai mắm một phao dầu
Thịt đường ba lạng người sau hết rồi
Máu xương nước mắt mìn hơi

Đạn bom đổ nát đầy vơi nỗi buồn
Không tham nhũng chẳng cúi luồn
Nghĩa tình khoai sắn mãi còn ngợi ca

Đây trời gió bụi mưa xa
Nổi chìm năm tháng cho ta hiểu mình.

           BIA ĐÁ   

Tạo hoá sinh ra vốn đá hiền
Vì đời nên đá chẳng được yên
Đào bới đập khoan lùng tận vỉa
Nổ mình phá đá cứ triền miên

Đá vào cửa Phật nhớ thương ai
Ngồi đấy nào yên cứ nghĩ hoài
Nhân thế ngày đêm xin phúc lộc
Mắt nhoà huơng khói bởi trần ai

Tung hoành như đá, khắp muôn phương
Thành núi, lên rừng, vượt biên cương
Năm châu, bốn biển, trong trời đất
Hơn gì bia dá giữ văn chương.


NGUYỄN THỊ HUYỀN


NHỚ NGÀY 20 THÁNG 11


Bảng đen phấn trắng một thời
Lúi lô bầy trẻ khoảng trời chân mây
Môi hồng mắt ngọc là đây
Sao? Long lanh thế chứa đầy thân thương

Mười năm xa lớp vấn vương
Giật mình tỉnh giấc ngỡ trường thân quen
Giỏi, chăm cố gắng luyện rèn
Bông hoa tươi thắm cười chen nụ cười

Vui vì sự nghiệp trồng người
Bên lòng cháy lửa cả đời ước mơ
Đời cho tôi được làm thơ
Kính hoa dâng tặng bốn bề yêu thương.
                                                20/11/2012.


KHÚC CA CỰU CHIẾN BINH
 (Tặng Hội CCB KDC Thái Học 1)

Một thời máu lửa chiến chinh
Nay vui là cựu chiến binh quê nhà
Giữa tình đồng đội đậm đà
Chiến binh vang khúc quân ca quân hành
Bây giờ đã hết chiến tranh
Một thời anh lại đời xanh một đời
Anh là người lính anh ơi
Ước mong góp được làm vơi ngọn nguồn
Chặt lòng tìm lại dấu son
Chiến tranh để một lối mòn vào thơ
Trở về bao những ước mơ
Cựu mà không cũ đến giờ vẫn xuân
                                                12/2012

           ĐẾN CÁT BÀ

Mặt trời vừa ló rạng đông
Biển xanh giát bạc nắng hồng chân mây
Tuần Châu bên ấy, bên này
Cát Bà – Đảo ngọc đong đầy nhớ mong
Honag sơ núi đảo trời trong
Rừng cây phòng hộ cánh đồng diều bay
Núi vàng biển bạc là đây
Bồng bềnh một chuyến trời mây cùng nàng.


ĐẶNG TRƯỜNG THÀNH

THƠ CHÚC TẾT 2013

Năm nay Quý Tỵ đẹp bao la
Lộc đến thơ xuân tới mọi nhà
Rượu trắng, gia đình tăng lực koẻ
Niềm vui hạnh phúc của sơn hà
Giao thừa, pháo chúc hương thơm ngát
Chưng xanh, vị tết quyện tình ca
Bướm lượn, ong vờn mời đón khách
Hoa đào, mận nở tựa sao sa.
                                      30/12/2012
                  
           VĂN ĐỨC QUÊ TÔI
                   CÓ CẢNH ĐẸP
      BẾN ĐÒ ĐÔNG XÁ, ĐÔNG MAI


Tới bến đò đây cảnh đổi thay
Quê hương có một nhánh Kinh Thầy
Tôi thường gọi với lòng tha thiết
Lụa võng đào ai trải sông đây
Nước chẩy đầy sông dòng sữa mẹ
Đưa nguồn nước ấy cho nơi này
Luôn về tới ruộng vườn cây cối
Thấm cả tình thương những tháng ngày.
                                           01/11/2012


DU LỊCH ĐỀN HÙNG

Ngay con đến thăm Đền Hùng
Chín mươi mốt tuổi tâm hồng viếng thăm
Con xin dâng ngài tuần nhang
Thành tâm bái yết ngai vàng hương đăng
Bác Hồ thường đã dạy rằng
Thời vua dựng nước cờ hồng khi xưa
Nay ta giữ lấy kế thừa
Tổ tiên để lại dư thừa ngàn đông
Đúng là con cháu lạc hồng
Anh hùng nổi tiếng thành đồng Việt Nam
Bà Trưng bà Triệu tiếng vang
Đánh quân Nam Hán thảm than bao điều
Nhật – Tầu – Pháp – Mỹ hoả tiêu
Tướng Nguyễn Thị Định mưu chiều
                                                      sắt gang
Mỹ thua phải kéo cờ hàng
Việt Nam phụ nữ song toàn đảm đang
Cờ hồng phất phới sang trang
Á Âu rực đỏ tiếng vang toàn cầu
Thế gian nhờ có cờ đầu
Bạn bầu học tập đương đầu đấu tranh
Thoát vòng nô lệ đời vinh
Tự do độc lập hoà bình năm châu.

TỔ CHÍ MINH

TRẦN QUANG MINH

TUỔI CAO TRÍ MẪN


Lớp người trí mẫn tuổi cao
Việc nhà việc hội việc nào cũng chăm
Ngàn dân tích tụ ruột tằm
Để nay vàng óng đầy nong nghĩa tình
Xum xuê miền đất địa linh
Tuổi cao trí mẫn nghĩa tình nặng sâu
Quê hương đất nước đẹp giầu
Phơ phơ mái tóc chòm râu chúc mừng.


LÀ THƯỚC NGỌC
      KHUÔN VÀNG CHUẨN MỰC

Hội những thầy, cô cựu giáo chức
Về lợi ích mười năm trồng cây
Cho nghĩa lớn trăm năm hạnh phúc
Sông vàng tấp nập dòng tri thức
Bến ngọc tưng bừng hướng tương lai
Mái chèo thời gian lòng náo nức
Bến cũ đò xưa nhớ nhau hoài.


                 GÁY ĐÔI

Quen rồi tiếng gáy của bà
Khi êm ái tựa dân ca, hát chèo
Lúc như ngựa hý quân reo
Lúc như xối xả lưng đèo đổ mưa
Lúc như kẽo kẹt vòng đưa
Lúc du dương gáy cho vừa lòng tôi
Mừng xuân sắp đến nơi rồi
Tôi, bà cùng góp gáy thay hồi pháo xuân
Non nửa thế kỷ chuyên cần
Nửa thế kỷ nữa chung vần gáy đôi.

THẾ THÌ THỌ THẬT

Bẩy mươi chưa phải là già
Tám mươi nhiều cụ vẫn đà đương trai
Chín mươi vẫn còn dẻo dai
Tình trang vẫn thắm nét ngoài còn mê
Cầu lông bách bộ đi về
Tròn trăm vẫn cứ đề huề bên nhau
Trăm mốt chưa chịu nghỉ đâu
Trăm hai chưa chắc phải chầu diêm vương
Để lại đầy đánh yêu thương
Đi vui đi hết con đường trần gian.


PHAN VĂN VÀNG


    MỘT MÙA XUÂN LÂU NHẤT


Mai đào đón tết cũng là xuân
Qua tháng đầu Giêng phải lụi dần
Chỉ có con người luôn mạnh khoẻ
Cho dù nhiều tuổi vẫn còn xuân
Thiên nhiên ưu ái mà cay nghiệt
Bách tuế nhân sinh ở cõi trần
Yêu thơ hài hước cũng là xuân.



MỘT TRĂM BỨC THƠ XUÂN


Cuộc đời gắn bó chửa mờ phai
Trăm bức thư xuân cũng chẳng dài
Gió thốc mây bay ngời ánh nguyệt
Mưa dầu nắng lửa hỏi vì ai?

Lòng chàng nói quyết ta còn mãi
Dạ thiếp đã rồi chẳng có hai
Lữ khách bao người lui tới tới
Mùa xuân cùng thắm vẫn không phai.


PHAN VĂN VÀNG

MỪNG XUÂN CÂU LẠC BỘ

Xuân về xuân đến lại xuân qua
Kết bó hoa xuân để tặng quà
Mừng hội thơ xuân ngày gặp mặt
Mỗi người góp lại một nhành hoa
Ngày xuân đổi mới thì vui quá
Chẳng phải vì ăn mới gọi là…
Ta chúc mừng nhau cùng tiến bộ
Có câu lạc bộ sẽ lâu già.


CON CHÁU MỪNG SONG THỌ


Bẩy nhăm cùng với bẩy mươi xuân
Hai vợ chồng ta ngoại thất tuần
Anh chị khi nào ngày mới cưới
Ông bà đã tới chúc mừng xuân
Nhờ ơn trời đất vui đôi chữ
Ân nghĩa tổ tông hoạ mấy vần
Chỉ trách trời xanh sao khắc nghiệt
Không còn trẻ mãi để mà xuân.


NGUYỄN THỊ THAO

  NIỀM TIN XUÂN ĐỔI MỚI


Rồng vàng chệch hướng đã tung bay
Sai phạm thường xuyên nói mỗi ngày
Nhà nước người đầu lên nhận lỗi
Nhân dân tin tưởng đón xuân này
Đi vào Qúy Tỵ xuân trong sáng
Học tập thấm nhuần nói phải hay
Ghi nhớ công ơn dầy của Bác
Trườn mình rắn ngọc cũng bò ngang.


 CŨ ĐI MỚI LẠI VỀ

Nhâm Thìn chệch hướng đã đi xa
Quý Tị xuân nay đón Mãng Xà
Tống cựu nghinh tân xuân đổi mới
Toàn dân phấn khởi khúc hoàn ca
Ơn này nhờ Bác ta luôn nhớ
Hạnh phúc mừng vui đến mọi nhà
Nghị quyết học rồi làm phải đúng
Mừng xuân vui tết đón ngàn hoa.


TRẦN QUỐC KHƯƠNG

CÔN SƠN NHỚ CẢNH

Côn Sơn xa cũng hoá gần
Mỗi lần lễ hội mỗi lần nhớ nhung
Nhớ chùa cổ giữa rừng thông
Núi non non núi trùng trùng bao quanh
Nhớ hồ nước cứ trong xanh
Mùa vui soi cả bóng anh bóng nàng
Nhớ man mát suối Thạch Bàn
Thì thầm gió hỏi nghe còn rõ thơ
Nhớ leo dốc đến chơi cờ
Tới nơi không ngỏ không ngờ vắng tiên
Nhớ qua cầu nối đường liền
Vào nghe chim hót vang dền “Ức Trai”
Mà xem thông đứng giữa trời thông reo
Nhớ chuông tiếng điểm đều đều
Từ Côn Sơn cảnh gấm thêu vọng về.
                                              10/201

TỔ HOÀNG TÂN

NGUYỄN QUANG THÁI

      NHỚ MỘT THỜI


Đã sinh trong cõi làm người
Ai ai cũng có một thời thăng hoa
Bồi hồi nhớ tháng năm xa
Một thời dạy học say xưa với đời
Tôi mang nặng nghiệp trồng người
Tháng năm trôi để buồn vui trong mình
Dắt dìu bao lớp học sinh
Cho em tưởng nhớ chút tình riêng tôi
Say trang giáo án một thời
Vui cùng lớp trẻ quãng đường đầy thơ
Bao giờ trở lại ngày xưa
Để tôi giảng tiếp bài thơ cuộc đời
Chắp thêm đôi cánh cho người
Đem theo cả tiếng ru hời mẹ ru
Cho đời thực đẹp như mơ
Vầng trăng tri thức soi bờ tương lai.


 TẶNG NGƯỜI CHỈ BIẾT YÊU VỜ


Tình yêu là cái chi chi
Để người nhớ người đi một mình
Sống yêu vì nặng cái tình
Hỡi người đơn chiếc một mình thảnh thơi

Yêu thương là lẽ ở đời
Sống không tình cõi lòng người bơ vơ.
                                                     11/2012



LẠI MUỘN CHIỀU RỒI…
       Tặng em T.C  S.Y

Đã đi khắp chốn thế gian
Sao nay gặp lại nụ cười em ở…chùa
Đời lại gặp lúc… ngẩn ngơ
Cho đời lại cứ mộng mơ suốt đời
Cái tình nặng thế người ơi
Biết bao giờ hết khôn nguôi trong lòng.
                                     22/11/2012


           VU VƠ

Đã từng yêu lại từng yêu
Ngọt bùi cay đắng bao điều đã qua
Buồn sao khi trở về già
Lửa lòng bùng cháy biết là sao đây
Người ta nhìn để ta say
Chút duyên thầm khiến nòng này ngẩn ngơ
Nụ cười người rất … vu vơ
Mỗi cung bậc sóng vỗ bờ hồn ai
Biết rằng biển rộng sông dài
Làm ai thở vắn than dài vì ai!.


NGUYỄN XUÂN HIỂU

              MÙA GẶT

Vàng thu tụ về cuối lá
Nhở nhơ đón gió thu về
Mỏng tang đôi ba vạt nắng
Trải dài khắp chốn đồng quê

Xóm thôn đương vào vụ gặt
Hương rơm thơm khắp phố phường
Sậm nâu hạt châu hạt thóc
Chắt từ hai nắng một sương

Ơn người cày sâu cuốc bẫm
Dầm mưa dãi nắng bao ngày
Đưa tin mùa về đơn giản
Như là ta thấy hôm nay.



     VỀ THĂM NHÀ BÁC

Đến nơi quê Bác đây rồi
Thoả bao năm tháng đứng ngồi ước ao
Lân lân từng bước theo rào
Lòng man mác nhớ lệ trào ướt mi
Kể rằng từ ấy – nơi ni
Một làng quê cũng xanh rì tre xanh
Cũng hàng dâm bụt bao quanh
Cũng nhà vách nứa mái tranh lệ thường
Đơn sơ gỗ ghép thay giường
Góc nhà cũng một chiếc rương đựng đồ
Cây cau luống muống cằn khô
Đây ư nhà Bác Bác Hồ kính yêu
Trải bao nắng sớm mưa chiều
Võng đay còn đọng bao nhiêu ân tình
Mà như võng cũng rung rinh
Hát câu hát cũ ru mình ru ta
Canh khuya giục giã tiếng gà
Nhọc nhằn khung cửu xót xa thương đời
Quên mình từ đó ai ơi
Hình thành theo Bác theo lời hát xưa
Thiếu trăm thứ chỉ dư thừa
Tình yêu đất nước từ xưa dâng tràn
Chắc là lúc vượt gian nan
Vẫn theo chân Bác bạt ngàn lời ru.


VĂN NHÃ


CHIỀU CUỐI ĐÔNG


Gió lạnh rải ran khắp xứ đồng
 Nắng vàng thơ thẩn đứng bên sông
Trời yên mây lượn trong thung lũng
Hồ nước lăn tăn gợn sóng hồng.



PHÁO HOA ĐÓN QUÝ TỴ

 Màn pháo đón xuân mừng Quý Tỵ
Xanh hồng vàng tím đủ màu hoa
Bầu trời rực rỡ khoe muôn sắc
Mặt đất hào quang sáng mọi nhà
Ong bướm tìm chi mà ngớ ngẩn
Thi nhân đòi tứ lạc vườn ca
Phố phường tấp nập chào năm mới
Rộn rã lòng ai tiếng pháo hoa.


 THĂM NHÀ THẦY GIÁO CŨ
     

Vượt qua bến Vạn giữa ngày đông
Thăm người thầy giáo vẫn hằng mong
Vẫn ngôi nhà cũ vừa thay ngói
Vẫn hàng dâm bụt đỏ hoa hồng

Mấy chục năm rồi cứ nhẹ trôi
Dáng hình thầy giáo chẳng mờ phai
Dong dỏng thân cao hay cười nói
Mặt chữ điền vuông, mắt sáng ngời

Một đời thanh bạch với bút nghiêng
Luyện rèn đâu ngần ngại gió mưa
Tủ thờ ngăn xếp đồ lưu niệm
Phích chén học trò tặng khi xưa

Trò nghèo học phí chậm khó khăn
Thầy lo xét giảm miễn mấy phần
Theo nhóm thầy kèm từng nét chữ
Uốn từng câu nói để nên thân

Thăm nhà thầy sau mấy chục năm
Cảnh cũ người xưa chẳng thể nhầm
Mái đầu thầy bạc như mây trắng
Vẫn ấm lòng trò mấy chục năm.



PHẠM VĂN ỔN

ANH EM CÒN MÃI


Êm đềm thời tiết mùa đông
Gió bấc thổi nhẹ xe lòng sớm mai
Hẹn hò gặp gỡ cùng ai
Tri âm thăm bạn khôi hài rượu dươi

Thân mật môi nở nụ cười
Đon đả đón khách đẹp lời xã giao
Chủ khách vui vẻ đón chào
Cho đời rộng mở xiết bao nghĩa tình

Đọc thơ tiếp bạn hết mình
Lưu vào tiềm thức lung linh sắc đời
Chân quê chân chất bao lời
Vui chung đầm ấm một thời luống xuân

Mong cho mãi mãi quây quần
Như hoa nở giữa mùa xuân tười mầu
Mong cho tằm bén lá dâu
Anh em còn mãi vui sầu có nhau

Lâng lâng men rượu tặng câu
Gửi vào kỷ niệm buổi đầu cho ta
Trời cao đất rộng bao la
Anh em bè bạn chan hoà đắm say.
                                19/12/2012.



      MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Thửa xưa chập chững vào đời
Vụng về nhớ lại cái thời đang yêu
Đắm say đến mức liêu xiêu
Đêm dài thao thức sớm chiều ngẩn ngơ
Tưởng chừng thêu dệt ước mơ
Cho tròn ước nguyện mong chờ bấy lâu
Dòng đời ai biết nông sâu
Đi vào định mệnh sắc mầu phôi phai



Cách xa mấy chục năm dài
Uyên ương hội tụ trúc mai bạn cùng
Đành rằng không thể là chung
Một đời để nhớ lòng không phai mờ
Tâm tình trao gửi trang thơ
Vấn vương duyên nợ đợi chờ kiếp sau
Cuối đời trao gửi cho nhau
Bao nhiêu thương nhớ vui sầu còn duyên.




NGUYỄN ĐỨC KHOÁT


 THỊ XÃ CHÍ LINH VUI

Khoảng trời thị xã Chí Linh vui
Côn Sơn, Kiếp Bạc sáng vùng trời
Đường vào xóm cũ nay đổi mới
Bê tông nhựa nóng rải tới nơi
Thị xã Chí Linh toả sáng ngời
Dòng điện sáng soi đến mọi nơi
Xây dựng quê hương ngày đổi mới
Nông thôn, thị xã sáng bừng vui.


YÊU THƠ LẮM


Câu lạc bộ thơ Côn Sơn tôi
Tuổi cao sức yếu so với đời
Nhưng mà tâm trí vẫn nổi sôi
Hăng hái tham gia câu lạc bộ
Toả những vần thơ lãng mạn vui
Tuy rằng tuổi tác bẩy tám mươi
Song còn trẻ khoẻ yêu thơ lắm
Viết những vấn thơ thật tuyệt vời.


TỔ HẢI DƯƠNG

  
PHẠM NGỌC CƯỜNG


MÙA XUÂN
                      ĐI HỘI CHÙA HƯƠNG



Đầu xuân trẩy hội Chùa Hương
Vẳng nghe Quan họ câu thương câu chờ
Mắt tình nghiêng nón bài thơ
Đường vào Bến Đục ngẩn ngơ anh tìm
Suối gương bóng núi in hình
Đỏ bông hoa gạo Đền Trình em qua
Ngập ngừng qua cội mỏ già
Nhớ cô thôn nữ chiều tà hái mơ
Nắng xuân óng mượt như thơ
Én như thoi dệt đường to thung dài
Ảo mở Hương Tích ban mai
Tiếng chuông ngân gợi lòng ai chốn thiền.


         BẾN ĐỢI

Tình em như một con đò
Vẫn dò tìm bến vẫn đo nước triều
Bóng hình sông nước trong veo
Hoa xuân cánh rụng trôi theo với dòng
Bến sông bồi lở héo lòng
Đò không bến đậu lỡ dòng tơ duyên
Ước mùa sông nước bình yên
Cho đò em đậu đừng nghiêng bến chiều

Sông dài một bến thương yêu
Nửa đời tóc điểm đò neo bến tình.



NGUYỄN VĂN CỬ

                 XUÂN NHỚ

Xuân sang nài bén chữ YÊU
Treo cao chữ TÍN
Gom nhiều chữ TÂM
Dốc lòng chữ HIẾU ôm cầm
Sẻ san bầu bạn
                  thăng trầm vào thơ.




                XUÂN QUÊN


Quên sầu đâu phải ngẩn ngơ
Lòng tàn hậm hực hết ngờ vực nhau
Quên đi tuổi tác ốm đau
Quên thù oán hận nẩy giầu chồi thơ

Gì hơn đời đẹp mộng mơ
Công danh
                 Phúc lộc
                            Thời cơ
                                       Thọ trường.

        ĐỢI XUÂN

Sương đông ép nụ chờ xuân
Chắt chiu từng giọt nhựa cằn không ngơi
Mùa xuân lộc nẩy muôn nơi
Thắm đào xanh lá sắc ngời nhờ mai
Thoảng hương cánh trắng hoa nhài
Xinh thêm suối tóc em cài đôi bông

Trẻ già trai gái ngóng trông
Xuân sang ngày mới mênh mông
                                              nắng về.

LƯƠNG BÔNG

         KHOẢNG TRỜI TÔI YÊU



Tuổi thơ cùng thú vui đùa
Sá chi cái nắng giữa trưa mùa hè
Hái sim đuổi bướm bắt ve
Trêu ong vò vẽ nó nhè đốt cho
Mặt sưng như cái nệnh to
Không ra khỏi ngõ sợ lo bạn cười
Tuổi thơ nay đã qua rồi
Mãi in dấu ấn khoảng trời tôi yêu.

NGÂY THƠ
      
Ngày thơ ngày ấy một thời
Tìm hoa bắt bướm rong chơi khắp làng
Hóa thân vào cánh đồng vàng
Thả hồn vào cái chang chang nắng hè.

BÓNG AI QUA ĐƯỜNG


Khuất xa ánh liễu vẻ hồng
Để ta cứ mãi dõi trông chẳng về
Trách ta người khéo si mê
Để ai lỡ hẹn duyên thề cùng ai
Chiều thu bóng đã đổ dài
Ai còn đứng đợi bóng ai qua đường.


TỔ PHẢ LẠI


ĐINH CÔNG CƯỜNG

MỪNG XUÂN QUÝ TỴ

Quý Tỵ xuân về cảnh sắc xinh
Nhân dân tận hưởng tết yên bình
Mai vàng rực rỡ xòe bông thắm
Đào đỏ lung linh hé nụ tình
Thìn đã đi qua bao thử thách
Tỵ về tiến tới đích quang vinh
Rộn ràng đất nước mừng năm mới
Xây dựng non sông bước chuyển mình.

THÚ VUI

Tôi không say rượu chỉ say thơ
Bà xã nhiều khi cũng hững hờ
Chè đặc pha luôn lo mất ngủ
Cà phê uống lắm sợ lơ mơ
Khi nhàn rủ bạn đi du ngoạn
Lúc rỗi giao lưu đánh ván cờ
Thể dục thể thao rèn trí lực
Sống vui sống khỏe cháu con nhờ.
                                      8/11/2012


                 VỤ ĐÔNG

Tháng mười cây lúa mới thu xong
Gối vụ thâm canh đất chuyển vòng
Tấp nập đồng trên già rắc hạt
Rộn ràng ruộng dưới trẻ vun trồng
Xu hào bắp cải hành cà rốt
Bí đỏ cà chua tỏi cải ngồng
Sản xuất vụ đông tăng cuộc sống
Được mùa phấn khởi cả nhà nông.
                                               10/11/2012


          ĐÌNH LÀNG

Đình làng tọa lạc ở đầu làng
Ngói mốc tường rêu đã ố vàng
Trên nóc lưỡng long chầu nhật nguyệt
Giữa nhà song hạc vái thành Hoàng
Cây đa líu ríu chim bay liệng
Giếng nước lăn tăn cá lượn hàng
Ngày hội đình làng vui náo nức
Điệu chèo tiếng hát vút ngàn vang.
       
                  ĐẠP

Chiều về gió mắt nắng vàng hoe
Các cụ rủ nhau thể dục xe
Chẳng quản tuổi cao tích cực đạp
Đêm nằm thôi đạp khỏe khòe khoe.


TỐNG THỊ SON

           HỘI LÀNG

Quê ta vui mở hội làng
Trẻ già trai gái rộn ràng vào ra
Sân đình lộng lẫy cờ hoa
Điệu chèo quan họ thiết tha mặn nồng
Đình làng mới sửa sang xong
Khang trang đẹp đẽ mái cong diệu huyền
Có công các cụ cao niên
Hăng say góp sức góp tiền tham gia
Có công toàn thể dân ta
Cùng nhau công đức tham gia nhiệt tình
Cây đa giếng nước sân đình
Là nơi văn hóa bóng hình quê hương
Về đây lễ hội thắp nhang
Cầu cho quốc thái dân an nước giầu
Hội làng vui đến đêm thâu
Xa quê nhớ hội năm sau lại về.

          HOA BƯỞI

Hoa bưởi vườn ai nở trắng cây
Nhị vàng ngan ngát tỏa hương bay
Mưa xuân lất phất rây rây bụi
Ong bướm vẽ vòng hút mật say.



NGUYỄN TIẾN CHỦNG


MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN

Mừng tám ba xuân Đảng kính yêu
Thác ghềnh sóng gió biết bao nhiêu
Tình thương của Bác vầng dương ấm
Xuân đến cháu con nhớ Bác nhiều.
                                                01/2013

CON GIỎI CHÁU NGOAN

Cháu ngoan yêu quý của ông bà
Học giỏi hay làm xứng với ba
Mong cháu mau rèn tâm – trí – đức
Lớn lên mà kế nghiệp ông cha.

            HẦM ĐỜ CÁT

Khu hầm Đờ Cát vẫn còn đây
Thép Mỹ dấu (USA) in khá cứng dầy
Vết đạn còn đây ghi chiến tích
Tớ thầy Đờ Cát chịu giơ tay.


NHỚ ANH DU KÍCH

Du kích chúng tôi giữ xóm làng
Các anh chủ lực dáng hiên ngang
Điện Biên ngày ấy cùng chung sức
Rạng rỡ Việt Nam sáng sử vàng.


NGUYỄN VĂN QUÁN



ĐẢO VỊNH CAM RANH


Ngắm kỹ Cam Ranh tựa bức tranh
Dừa xanh xoài biếc quả đu cành
Đường trường quân cảng đang tu bổ
Điện trạm sân bay đã vận hành
Địa thế Cam Ranh thiên tạo dáng
Toàn khu vịnh đảo thợ xây thành
Nâng tầm mọi mặt về vùng đất
Đảo vịnh vươn mình phát triển nhanh.
                       
ĐÀ NẴNG

 Đà nẵng giờ đây đã đổi thay
Sông Hàn thơ mộng quyện mây bay
Cầu quay Thuận Phước dân dồn dựng
Đại lộ Bạch Đằng thợ góp xây
Đảng bộ nâng cao tầm sống đẹp
Toàn dân chuyển đổi cách làm thay
An toàn xanh sạch đang từng bước
Đà Nẵng vươn mình cất cánh bay.


MỪNG XUÂN QUÝ TỴ

Mở cửa vui mừng đón bạn thân
Mưa bay lất phất trải xa gần
Vườn đào rạo rực hoa hồng thắm
Rặng mận hân hoan nụ trắng ngần
Tiếng hát mừng xuân dâng Đảng Bác
Lời ca chúc tết gửi quân dân
Nâng cao hiệu quả nền kinh tế
Nước mạnh dân giầu bát ngát xuân.
NGUYỄN ĐÌNH CẬT


        VỊNH CÂY BÀNG


Cây bàng trút bỏ áo màu xanh
Vẫn đứng hiên ngang đội nắng hanh
Chờ đón mưa xuân chồi nẩy lộc
Đợi mùa nắng ấm tỏa vươn cành.

        MẤT NGỦ

Lại phải một đêm thức trắng thôi
Đêm nằm chuột rút vã mồ hôi
Bực mình ngồi dậy ra cầm bút
Định viết thơ chơi đã sáng rồi.

          VUI THƠ

Tính tuổi té ra đã tám mươi
Về câu lạc bộ đọc thơ chơi
Đông vui bạn hữu tình nồng thắm
Đàm đạo văn chương thú tuyệt vời.


BÙI VIẾT THINH

          NGHÈO

Văn chương phú lục mãi nên nghèo
Buồn bạn thơ hay chẳng muốn gieo
Xướng họa trắc bằng lo chạy gạo
Tao đàn niêm luật đói nằm meo
Chiều chiều đối đối câu què cụt
Tối tối vần vần chữ quắt teo
Tạo hóa xoay tròn vuông vũ trụ
Văn chương phú lục mãi nên nghèo.

              GIẦU

Người ta có lắm cách làm giầu
Con cái vợ chồng họ bảo nhau
Lập kế mua tranh toan dối trá
Bầy trò bán cướp tính mưu sâu
Nghĩa nhân vạn kiếp không bàn tới
Đạo đức muôn đời chẳng đến đâu
Lắm của nhiều tiền là thượng sách
Hạ hội quả báo ắt mài sau.

         XUÂN

Lộc biếc báo xuân sang
Bình minh trải nắng vàng
Cô chào mào gọi bạn
Chú sáo nâu tìm đàn
Vườn hướng dửng ong đến
Giậu tầm xuân bướm sang
Nhờ thơ khai bút viết
Pháo đẹt đùng ầm vang.


CÔNG ĐỨC THẦY CHU


Thầy Chu sự nghiệp sáng huy hoàng
Con cháu đời đời viếng thắp hương
Thầy dậy môn sinh tôi đức ngọc
Trò vâng tu chí luyện nhãn vàng
Sớ tâu sử trảm phường tham nhũng
Treo ấn từ quan tỏ nhật quang
Núi Phượng chói ngời Tiều Ẩn Bích
Thầy Chu sự nghiệp sáng huy hoàng.


LÊ TRỌNG HỒNG


VỢ MỜI UỐNG RƯỢU

Em nào có nghiện rượu đâu
Chỉ mời anh một chén đầu bữa thôi
Có say thì đã say rồi
Cần chi mượn rượu mà mời mọc nhau
Theo từ mới nở hoa cau
Chẳng cần mặc cả trước sau thế nào
Theo từ rời chỏm trái đào
Đến nay lấm tấm bước vào tuyết sương
Tha lôi khắp các công trường
Bát cơm gạo sổ cân đường cắt ô
Giường ghép ván gạo đựng xô
Áo quần túi dết ba lô nát nhàu
Mưa rơi chảy ướt trên đầu
Đành ngồi bó gối nhìn nhau mà cười
Có say lúc ấy say mười
Bữa nay chẳng biết uống rồi có say
Rõ là những đắng cùng cay
Gian nan vất vả trả vay hết rồi
Uống cùng em một chén thôi
Để quên để nhớ để ngồi rõ lâu
Nuốt vào hết mọi nỗi sầu
Để say như thuở ban đầu mới quen.


    TÌM THƠ

Em ngồi lặng lẽ làm thơ
Sáu mươi năm đến bây giờ rồi sao
Em ngồi trên bậc cầu ao
Đếm hoa bèo để gửi vào mùa xuân
Em ngồi bên giậu cúc tần
Đếm tơ hồng để gieo vần tặng anh
Em ngồi trên mái nhà tranh
Đếm hoa ngâu để chép thành tình ca
Em ngồi bên lũy tre ngà
Đếm con cò trắng để mà dậy con
Em ngồi dưới bóng trưa tròn
Giặt manh áo nhuộm nâu non của chồng
Em ngồi bên gốc cây hồng
Nghĩ làm sao để vui lòng mẹ cha
Em ngồi bên gốc mơ già
Ngắm trời xanh chọn thơ ra cho mình
Ơi cô gái nặng xuân tình
Của ai xa lạ của mình là thơ.
             


TRANG THƠ XƯỚNG HOẠ

BÀI XƯỚNG

XUÂN KHÔI

        RỦ NHAU ĐI HỘI

Rủ nhau đi hội đón xuân sang
Anh đứng đợi em dưới nắng vàng
Dãy núi sau nhà xa tít tắp
Con đường trước cửa rộng thênh thang
Nhìn ong kiếm mật bay muôn ngả
Ngắm bướm tìm hoa lượn khắp làng
Gái lịch trai thanh vai sát cánh
Rủ nhau đi hội đón xuân sang.


NGUYÊN ĐÀO

            XUÂN NHỚ
                     (Bài họa)

Xuân về tha thiết ngóng em sang
Để được bên nhau ngắm cúc vàng
Nỗi nhớ nên buồn không nhúc nhích
Niềm mong hóa giận cứ lang thang
Hình xưa vẫn mộng khi qua ngõ
Dáng cũ còn mơ lúc đến làng
Một mối tơ lòng ngơ ngẩn đợi
Xuân về tha thiết ngóng em sang.

NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

            BẾN XUÂN
         (Họa thơ Xuân Khôi)

Chiều xuân ngơ ngẩn đợi đò sang
Xa tít chân đê dải cát vàng
Thấp thoáng ven hồ mây lãng đãng
Đung đưa cành liễu gió lang thang
Hoa đào chớm nở khoe hương nắng
Sương tím hờ buông khuất cổng làng
Lặng ngắm bờ xưa gương nước cũ
Chiều xuân ngơ ngẩn đợi đò sang.


XUÂN NGỌC

            TRẢY HỘI
          (Thơ họa Xuân Khôi)

Mỏi mòn sao chẳng thấy em sang
Cỏ rối ven đê sắp úa vàng
Sóng cuộn bồn chồn mây lặng lẽ
Thuyền trôi ngơ ngẩn gió lang thang
Trông hoài đỏ mắt hồng đầu bãi
Ngóng mãi xanh da trúc cuối làng
Trẩy hội ngày xuân nô nức quá
Mỏi mòn sao chẳng thấy em sang.

NGUYỄN HỘI

            LÊN TRỜI
       (Họa thơ Đảo Vận Xuân Khôi)

Nay muốn lên trời phải kiếm thang
Dạo chơi tiên cảnh ngắm trăng vàng
Mây xanh xây dựng bao thành lũy
Đá quý điểm tô mấy xóm làng
Chú Cuội vừa đi thi nói dối
Chị Hằng đang đợi chọn người sang
Đã từng Nam Bắc bay muôn ngả
Nay muốn lên trời phải kiếm thang.


LÊ TRỌNG HỒNG

ĐỢI BẠN VỊNH XUÂN
 (Họa nương vần thơ Xuân Khôi)

Đợi mãi mà sao bạn chẳng sang
Chiều nay mưa tạnh nắng hoe vàng
Rượu cần đã ngấu treo trên bếp
Cá chép còn tươi buộc dưới thang
Mặc khách xôn xao về ngắm chợ
Tao nhân tấp nập tới thăm làng
Thơ xuân hứa hẹn đang chờ vịnh
Đợi mãi mà sao bạn chẳng sang.


BÀI HỌA

NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

             MƯA ĐÔNG

Tí tách canh khuya lắng giọt sầu
Gió ngàn sương lạnh buốt đêm thâu
Hoa rơi lặng lẽ tình lưu luyến
Bóng ngả êm đềm nước thẳm sâu
Để vắng triều dâng mờ khói phủ
Đường quê mây khuất chạnh niềm đau
Sông xưa bờ cũ thuyền không đợi
Nghe tiếng trùng đông khách bạc đầu.


NGUYÊN ĐÀO

       SỢI NHỚ

Nghe tiếng chim đơn gợi nỗi sầu
Lòng vương sợi nhớ suốt canh thâu
Mấy tầng lá rụng nơi rừng thẳm
Một mảnh trăng buồn ẩn suối sâu
Năm tháng qua rồi bao nuối tiếc
Thời gian còn lại bấy thương đau
Đường khuya in bóng người thơ ấy
Đi giữa trời sương lạnh mái đầu.

NGUYỄN XUÂN NGỌC

MƯA ĐÔNG
(Họa thơ Xuân Nghiệp)


Gió vít cành cong chạm nỗi sầu
Để ai khắc khoải suốt canh thâu
Sông xanh còn biết nơi bồi lở
Trời thắm nào hay chỗ cạn sâu
Bão tố quặn lòng thương lá rụng
Mưa giông xót dạ tiếc cành đau
Bâng khuâng mây xám buông hờ hững
Sương lạnh giăng giăng gội trắng đầu.


KIM CÚC

     MƯA ĐÊM
(Họa thơ Xuân Nghiệp)

Nghe tiếng mưa rơi thả giọt sầu
Thương người cô quạnh giữa canh thâu
Tay ôm gối chiếc mờ sương lạnh
Lòng tủi chăn đơn đẫm lệ sầu
Gió táp phũ phàng nhà tốc mái
Nước dâng cuồn cuộn vách oằn đau
Những mong lữ khách dừng chân bước
Để được cùng ai chụm mái đầu.


VŨ NGỌC DOANH

ĐÊM ĐÔNG
(Họa bài Mưa Đông của Xuân Nghiệp)

Gió lạnh đêm đông rắc hạt sầu
Sương rơi óng ánh suốt năm thâu
Nụ non úa cộng tơ còn mến
Hoa giữa bò cành rơi hố sâu
Mưa rét đông về chân nhức khớp
Nắng hồng xuân đến đầu thôi đau
Gác chèo ông lái chờ ai đó
Trông dế đua kêu con khởi đầu.

PHẠM SỸ LỤC

          CUỐI ĐÔNG
(Họa bài mùa đông của Xuân Nghiệp)

Hanh cạn mưa đông cảnh bớt sầu
Đêm đông thổn thức suốt canh thâu
Nhâm thìn rồng lượn bay cao tít
Quý Tỵ rắn leo vượt vực sâu
Đô thị nhà tầng dân đến ở
Nông thôn dự án bớt nợ đau
Qua ngày TẬN THẾ đời vui sướng
Xe chạy mưa bay chẳng ướt đầu.


ĐOÀN MẠNH LINH

XAO XUYẾN
         (Họa thơ)

Mấy bận bão giông gây thảm sầu
Mây ngàn gió núi lạnh lùng thâu
Ngàn hoa lấp lánh lòng xao xuyến
Dịu ngọt môi cười ý tứ sâu
Xướng họa thi nhân cao nghĩa cử
Giao lưu tao nhã hết buồn đau
Dòng sông bến ấy con đò khác
Khách vẫn giữ nguyên tình cảm đầu.

ĐOÀN MẠNH LINH
(Xướng ông Nghiệp Mưa đông
Họa: Ông Huyên Đêm đông)

      ĐÊM ĐÔNG

Nghe vượn ru con dạ não sầu
Tiếng chim chót bóp vọng canh thâu
Trời cao kếu quác vang mây thẳm
Đất rộng vạc kêu vang núi sâu
Ngõ vắng nhà nhà im ỉm khóa
Đồng quang châu chấu rỉ ran đau
Vừng đông vừa sáng gà đua gáy
Ngoảnh lại trời tây nguyệt xế đầu.

NGUYỄN TAM KỲ

TIỄN BIỆT ANH ĐI
(Họa bài Mùa Đông của Xuân Nghiệp)

Tiễn biệt ngày đi đẫm lệ sầu
Năm canh thổn thức năm canh thâu
Em từng quen thuộc nơi đồng cạn
Anh vẫn lạ lùng chốn núi sâu
Tiền tuyến anh đi đầy phấn khởi
Quê hương em ở nén thương đau
Hoàn thành nhiệm vụ ta sum họp
Giữ mãi yêu thương những buổi đầu.



NGUYỄN GIA SƠN

         BẮC CẦU ĐÊM
(Họa bài Đêm đông của Xuân Nghiệp)

Gió bấc mưa rơi gợi nỗi sầu
Nhớ hồi chiến dịch suốt đêm thâu
Kè đường lấp suối xe ra trận
Ướt áo gió lùa nước ngấm sâu
Rải gỗ đóng đinh trong giá buốt
Trượt chân vấp ngã chẳng thấy đau
Trời vừa hửng sáng xe lăn bánh
Công việc ngày sau lại bắt đầu.

ĐÀO VĂN ĐẮC

ĐÊM MƯA NHỚ BẠN

Rả rích mưa rơi gợi nỗi sầu
Tâm buồn man mác suốt canh thâu
Chia tay năm ấy rồi xa mãi
Vĩnh biệt ngàn trùng cách biển sâu
Giọt lệ lung linh nhòe ước hẹn
Lòng người xao xuyến dấu thương đau
Ngưu Lang Chức Nữ cầu Ô Thước
Cuộc hẹn năm sau lại bắt đầu.


NGUYỄN KHẮC LƯƠNG

ĐÊM ĐÔNG NHỚ BẠN
(Họa thơ Xuân Nghiệp)

Rả rích mưa đông rải nỗi sầu
Lòng buồn da diết suốt canh thâu
Người đi đeo nặng dòng tâm sự
Kẻ ở ôm đầy ý khắc sâu
Nhớ buổi tiễn đưa tin sớm đợi
Mong ngày hội ngộ xóa thương đau
Cành rung gió lạnh gà mau gọi
Sương đọng bờ mi thoáng buốt đầu.


LÊ TRỌNG HỒNG

       ĐÊM TRẮNG
(Hoạ thơ Nguyễn Xuân Nghiệp)

Đêm trắng như khơi vạn mối sầu
Một mình trăn trở suốt canh thâu
Chập chờn trước mặt bờ gai rậm
Thấp thỏm sau lưng lạch nước sâu
Quá khứ từng qua đầy ảo vọng
Tương lai sắp đến lắm thương đau
Tiếng chuông chùa sớm vừa vang động
Lại một ban mai sắp bắt đầu.

KIM CÚC

   THĂM CHÙA BÁI ĐÍNH
      

Mây trắng bồng bềnh vẫn dạo chơi
Chùa thiêng bảo tháp tọa ngang trời
Năm trăm La Hán ngồi thiền định
Mấy chục tăng ni ngẫm đạo đời
Chuông ngọc hoa văn đường trúc mở
Trống đồng bóng hạc ráng chiều rơi
Bâng khuâng thả bước miền tiên cảnh
Lạc giữa đào nguyên chẳng muốn dời.


NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

SUY NGẪM VỀ CHÙA BÁI ĐÍNH
                 (Hoạ thơ Kim Cúc)

Mây trắng ngàn năm vẫn mải chơi
Tiêu diêu bóng hạc cuối chân trời
Mơ về Tây Trúc tầm kinh phật
Tìm đến Thanh Sơn ngộ lẽ đời
Phi tướng pháp thân hình ảo tưởng
Hữu vi mộng huyễn hạt sương rơi
Năm trăm La Hán ngồi suy ngẫm
Sao cõi nhân gian thật khó rời.


ĐÀO CÔNG CHÍN

MIỀN TIÊN CẢNH
     (Hoạ thơ Kim Cúc)

Tới chốn non bồng thả bước chơi
Linh sơn một dải tím xanh trời
Tầm sư học đạo tâm chân thiện
Đệ tự tu thân sáng nghiệp đời
Lối trúc bồng bềnh sương trắng phủ
Đường tùng lãng đãng nắng vàng rơi
Một miền tiên cảnh bao kỳ thú
Níu khách tao nhân chẳng nỡ rời.

NGUYỄN XUÂN NGỌC

        ĐẠO VÀ ĐỜI
         (Hoạ thơ Kim Cúc)

Ngẩng nhìn xa thắm đếm sao chơi
Tinh tú nở hoa thắm sắc trời
Cõi phật mấy tầng chìm mây trắng
Nước non ngàn dặm cuốn dòng đời
Định về nước nhược mưa đang xối
Mong tới Tây Thiên tuyết lại rơi
Những muốn chân tu thành chính quả
Nhân gian đẹp quá nỡ đâu rời.


NGUYỄN VĂN VIÊN

     VÃN CẢNH
(Bài họa: Phúc tâm chùa Bái Đính)

Bái Đính mây vờn vãn cảnh chơi
Chùa cao núi thẳm đẹp xanh trời
Nghiêm trang thành kính tâm ơn lạy
Tĩnh tại vâng thưa dạ nhắc đời
Lý tưởng loài người xin mãi giữ
Tương lai dân quốc chớ buông rơi
Nơi thiêng tiên cảnh miền thờ phật
Tiếc lắm chiều chuông gọi phải rời.


VŨ THANH THAO

               SUỐI NGỌC
(Hoạ bài thăm chùa Bái Đính của Kim Cúc)

Năm mới vào xuân bạn đến chơi
Sắc hoa tô thắm rực mây trời
Anh luôn rèn chí lòng kiên định
Em cứ luyện tâm dệt mộng đời
Suối ngọc ao tiên mây thảm phủ
Sông tương hồ thủy khói buồn rơi
Đắm say mải ngắm thiên thiên cảnh
Lai láng tình thơ chẳng dễ dời.

NGUYỄN TAM KỲ

      ĐI VÃN CẢNH CHÙA
(Hoạ bài thăm chùa Bái Đính của Kim Cúc)

Dạo bước Côn Sơn ngắm cảnh chơi
Quang mây gió mát đẹp bầu trời
Thông reo xáo động niềm vui sống
Hồ lặng giải khuây nỗi chán đời
Sáng đến bồng bệnh tia nắng rọi
Trưa qua lác đác hạt mưa rơi
Vào chùa kính cẩn nghe kinh phật
Thanh thản tâm tư mãi chẳng rời.

 THƠ MỜI HỌA


  PHẠM SỸ LỤC

          TUỔI 75

Bố mẹ sinh tôi tuổi Mậu Dần
Thơ mừng Quý Tỵ bẩy năm xuân
Yêu em xướng họa vần say đắm
Quý bạn xa gần ý mến thân
Công đức tổ tiên bồi hậu thế
Tài năng con cháu nguyện vì dân
Trồng người chữa bệnh làm điều thiện
Đi bộ say thơ khỏe bội phận.

NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

MỪNG BÁC TUỔI BẨY LĂM
                 (Hoạ thơ Phạm Sỹ Lục)

Cái quỹ thời gian cứ vợi dần
Tết này thấm thoát bẩy lăm xuân
Câu thơ xướng hoạ cùng thi hữu
Chén rượu nhàn đàm với bạn thân
Thầy giáo yêu thương rèn lớp trẻ
Lương y đức độ được lòng dân
Thảnh thơi vui thú bên con cháu
Cuộc sống văn minh cũng góp phần.

KIM CÚC

      TUỔI 75
(Hoạ thơ Phạm Sỹ Lục)

Phú quý sinh ra đứng tuổi dần
Bẩy nhăm mà dáng vẫn còn xuân
Tâm hồn giản dị nhiều huynh đệ
Tính nết chân phương lắm bạn thân
Dạy học bao năm trò quý mến
Ươm mầm tri thức trồng cây đức
Xây dựng quê hương gắng góp phần.


VŨ THANH THAO

            HẠNH PHÚC
(Hoạ bài tuổi 75 của Phạm Sỹ Lục)

Mẹ dưỡng cha sinh khoẻ lớn dần
Bẩy nhăm tuổi thọ vẫn vui xuân
Ta về thêu dệt tình huynh đệ
Mình ở đan xen chữ nghĩa thân
Đức độ uyên thâm thường hạnh phúc
Hiền tài gắng luyện giúp nhân dân
Đã là thầy thuốc thương con bệnh
Bởi chữ vinh danh phúc lắm phần.
                                           12/12/2012

VŨ NGỌC DOANH

         CHÚC MỪNG
(Hoạ bài tuổi 75 của ông Phạm Sỹ Lục)

Mừng ông sinh trưởng ấy năm Dần
Tuổi bạc qua rồi vẫn thấy xuân
Đào tạo cho đời bao lớp trẻ
Chèo thuyền cập bến đậm tình thân
Ông cha toả sáng lòng nhân đức
Con cháu chẳng mờ quý mến dân
Trồng lúa trừ sâu luôn gắn bó
Đôi bên kết hợp chẳng quên phần.

NGUYỄN TAM KỲ

         VẪN ĐẦY XUÂN
(Hoạ bài tuổi 75 của ông Phạm Sỹ Lục)

Ông đúng sinh ra ở tuổi Dần
Bẩy nhăm tuổi thọ vẫn đầy xuân
Ông bà mẫu mực nhiều người trọng
Con cháu thảo hiền lắm bạn thân
Coi trọng học tập là việc nước
Chăm lo chữa bệnh cũng vì dân
Giữ gìn sức lực hàng ngày tập
Muốn khoẻ tăng lên gấp mấy phần.


NGUYỄN VĂN VIÊN

QUÝ TỴ CHÚC BÁC LỤC TUỔI 75
                                      

Bác Lục sinh năm đúng tuổi Dần
Em chào chúc bác bẩy nhăm xuân
Ngày ngày luôn khoẻ vui thơ hoạ
Sáng sáng lưu giao với bạn thân
Dạy cháu nhắc con tu trí học
Thương người kính lão trọng yêu dân
Đức tài gìn giữ ươm đời thịnh
Nghĩa phúc năng say sáng đẹp phần.


NGUYỄN BÁ HUYÊN

         VƯỢT BẨY NHĂM
(Hoạ bài tuổi 75 của ông Phạm Sỹ Lục)

Bệnh trị qua đi sức khoẻ dần
Bẩy nhăm tám chục tiến trăm xuân
Trẻ thầy dậy học nhiều nơi trọng
Già cụ lang y lắm chốn thân
Anh trước tòng quân trừ giặc Pháp
Em sau giáo dục quý con dân
Gia đình cách mạng xa gần mến
Phúc thọ ông nay được hưởng phần.

 DƯƠNG THỊ TÌNH

            MỪNG ANH
(Hoạ bài tuổi 75 của anh Phạm Sỹ Lục)

Phấn khởi mừng anh đúng tuổi dần
Bẩy nhăm cao tuổi vẫn đang xuân
Con ngoan đức trí vui chung sức
Trò giỏi từ khiêm trọng nghĩa nhân
Khi trẻ xông pha tròn việc nước
Về già mẫu mực vẹn tình dân
Sớm chiều đi bộ không lo mệt
Thắm đượm hồn thơ khoẻ có phần.


ĐỖ ĐÌNH TUÂN

         NẨY CHỒI XUÂN
(Hoạ nguyên vận bài tuổi 75 của ông Phạm Sỹ Lục)

Chúc ông sức khoẻ sẽ tăng dần
Quý Tỵ ta cùng vui đón xuân
Mừng tuổi bẩy nhăm bày cỗ lớn
Trang thơ xướng hoạ đậm tình thân
Mẹ cha một dạ đi theo Đảng
Con cháu đời đời hiếu với dân
Nối gót tổ tiên làm việc thiện
Quế hoè lớp lớp nẩy chồi xuân.

NGUYỄN KHẮC LƯƠNG

         MỪNG BÁC 75 TUỔI
            (Hoạ thơ Bác Phạm Sỹ Lục)

Mừng Bác vinh hoa với tuổi dần
Bẩy nhăm năm lại đón tân xuân
Phố phường vui vẻ cùng chung sống
Thi hữu quây quần rất quý thân
Xưa đã xứng danh thầy mẫu mực
Nay tròn sứ mệnh của công dân
Bên mình luôn giữ cho tâm thiện
Gieo đức nên nhân ắt có phần.