Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

HƯƠNG CÔN SƠN SỐ 77 RA THÁNG 1-2012

TỔ THƠ SAO ĐỎ 1

NGÔ XUÂN HỒNG

ÔI, MỘT CỬA

Thủ tục một cửa
Hướng dẫn mập mờ
Đi lại vật vờ
Hoá thành bảy cửa !

Đến hẹn lên cửa
Trả lời “Chưa xong”
Hỏi “Sao chưa xong”
Còn đợi phòng khác”
“Bao giờ phòng khác” ?

Thử đến tuần sau”
Tuần sau lại đến
Quan” lại lắc đầu
Dân dành lủi thủi
Về nhà bóp chân
Nghĩ mà thương thân
Bẩy mươi tuổi già
Vẫn còn vất vả…
Ôi chao, một cửa !


BÉ MÀ ĐAU !

Nhắn tin trên mạng loạn xì gầu
Lĩnh thưởng hay là móc túi nhau ?
Lấy mặt truyền thông hòng bịp bợm
Mượn danh lợi ích tạo cần câu
Mấy nhà dịch vụ lời ngon ngọt
Quý khách ham vui bấm mau mau
Nông nổi vô tình tiêu tài khoản
Cứ nhầm quý khách… bé mà đau !

NGUYỄN DƯƠNG QUẤT

NGHỀ THẦY
(Kính tặng các nhà giáo nhân ngày 20/11)

Quá trình giảng dạy khắp gần xa
Từ thuở thanh xuân đến lúc già
Gian khổ bao lần không kể xiết
Khó khăn nhiều lúc đã băng qua
Nghề thầy xã hội luôn yêu quý
Đạo giáo toàn dân vẫn ngợi ca
Dậy học bao giờ cũng được trọng
Danh thơm nhà giáo đẹp như hoa.


VẪN CÒN MƯA
(Tứ tuyệt vòng tròn)

Vẫn còn mưa bắt nghé đi bừa
Bắt nghé đi bừa đến tận trưa
Bừa đến tận trưa đầy ruộng nước
Trưa đầy ruộng nước vẫn còn mưa.


KHẮP NƠI NƠI
(Tứ tuyệt vòng tròn)

Khắp nơi nơi đón tết vui cười
Đón tết vui cười miệng đỏ tươi
Cười miệng đỏ tươi ròn rộn rã
Tươi ròn rộn rã khắp nơi nơi.
                  
ĐÓN XUÂN SANG
(Tứ tuyệt vòng tròn)

Đón xuân sang chúc tết Rồng vàng
Chúc tết Rồng vàng mãi rộn vang
Vàng mãi rộn vang ca khúc nhạc
Vang ca khúc nhạc đón xuân sang.

CẢM ƠN BAN BIÊN TẬP

Vừa qua hướng dẫn cách làm thơ
Một loại chưa hề có đến giờ
Tứ tuyệt vòng tròn” tôi tập viết
Lúc đầu bỡ ngỡ rất ngu ngơ.
Nhờ Ban biên tập in bài mẫu
Tôi viết được rồi cứ tưởng mơ!


TỔ THƠ SAO ĐỎ 2


NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

TƯỞNG NHỚ THẦY CHU VĂN AN

Thầy mở trưởng bên dòng sông Tô Lịch
Thanh Đàm là nơi chốn mẹ cha sinh
Không làm quan dẫu đỗ Thái học sinh
Ngồi đọc sách mà kiến văn sâu rộng

Tiếng thầy giảng bên hồ đầy gió lộng
Đến thuỷ thần cũng quyết chí noi theo
Thầy hy sinh để cúu giúp dân nghèo
Lòng nhân nghĩa làm thầy rơi lệ thảm

Vua mời thầy về coi Quốc Tử Giám
Dậy dỗ Thái tử của đương triều
Công sức thầy đã đổ biết bao nhiêu
Để có được lớp môn sinh đầy trí lực

Thầy luôn nêu cao tấm gương đạo đức
Và giữ gìn thiết tháo của nhà nho
Tuy thương yêu nhưng nghiêm khắc với học trò
Phạm Sư Mạnh cùng bao môn sinh nổi tiếng

Đời Dụ Tông bọn quan tham nham hiểm
Vô đạo cậy quyền đàn áp chúng dân
Dâng sớ lên đòi giết bẩy gian thần
Không đạt được thầy từ quan về ở ẩn

Núi Phượng Hoàng cao xanh ngoài biên trấn
Lại mở trường dậy đạo Khổng cho dân
Tiếng đọc kinh thư vang giữa sân Trình
Tiều ẩn tập thi tứ thư thuyết ước

Công đức thầy muôn đời sai sánh được
Lời của thầy sẽ mãi mãi thân thương
Tấm lòng thành nay con đến dâng hương
Trước vong linh của Tông sư vĩ đại

Thầy vẫn sống trong lòng dân mãi mãi
Vẫn sạch trong như băng tuyết trắng ngần

KIM CÚC

ĐÓN ANH VỀ
(Kỷ niệm ngày đưa hài cốt
 liệt sĩ Nguyễn Hữu Xuê về quê)

Đón anh về với quê hương
Bao năm gối đất nằm sương bên rừng
Xót xa xen lẫn vui mừng
Mộ anh cây cỏ sáng bừng hoa tươi
Anh đi mười tám tuổi đời
Hy sinh xương máu rạng ngời chiến công                    
Mẹ già khắc khoải chờ trông
Sương sa phủ trắng bão giông một đời
Đâu còn nước mắt để rơi
Trở về cát bụi chưa vơi nỗi buồn
Đón anh về với cội nguồn
Tuổi thơ bắt bướm đuổi chuồn bờ ao
Thoả lòng mong đợi khát khao
Ngàn trùng cách trở em vào đón anh
Lúa đồng tươi vụ mướt xanh
Quê mình đã đổi thay nhanh từng ngày
Ấm no hạnh phúc đủ đầy
Nhà cao thay mái tranh gầy xa xưa
Bà con ùa tới đón đưa
Thênh thang đường rộng xe vừa tới sân
Âm vang khúc nhạc hành quân
Nồng nàn nghĩa Đảng tình dân quê nhà.

XUÂN LAI

MUỐN PHÁT TRIỂN

Cây muốn đứng im gió phải ngừng
Gió mà phe phẩy cây còn rung
Im lìm biển lặng trời trong sáng
Gió nổi cơn giông hoá bão bùng
Nông nghiệp đi lên cần có tiết
Công thương phát triển nhờ đường thông
Năm châu bốn biển đều là thế
Quy luật thiên nhiên không thể đừng.

ĐẢO TRƯỜNG XA

Biển đảo Trường Xa tỉnh Khánh Hoà
Mấy trăm hải lý đất liền ra
Mênh mông bốn mặt trời xanh thẳm
Lồng lộng hai bên thuộc nước ta
Con cháu giữ gìn thay chắc súng
Anh em vững lái cá làm ra
Cùng nhau bảo vệ xung quanh đảo
Kẻ đến tranh giành diệt chẳng tha.

VŨ NGỌC DOANH

TẾT ÔNG CÔNG

Hai ba tháng chạp tết ông Công
Văn hoá từ xưa cá hoá rồng
Sắm mũ dông ngài về thượng đế
Mua hoa kính tặng chẳng ai không
Giò nem ninh mọc đều không muốn
Thích cá chép vàng bắt dưới sông
Để biến thành rồng bay mới kịp
Ô tô xe máy sẽ là không

CÙNG TRÁCH NHIỆM

Quê hương lành mạnh rất mong mà
Yên ổn làm ăn cùng chúng ta
Ngăn chặn bọn lười ăn cắp vặt
Tăng cường phát hiện lũ gian tà
Xì ke thậm thụt ta cần báo
Hút hít đua chen bắt chẳng tha
Trách nhiệm mọi người cần phải nhớ
Ỷ cho cán bộ khó biết mà.


XUÂN KHÔI

CHIỀU ĐÔNG

Lớp lớp mây bay phủ kín trời
Lạnh lùng thân liễu đứng chơi vơi
Mưa dông mỗi trận bào trơ gốc
Gió bấc từng cơn thổi bạt hơi
Cám cảnh khi nhìn hoa thắm rụng
Rầu lòng lúc thấy lá vàng rơi
Chiều đông giá rét cành như héo
Nghĩ xót thương ai chửa có nơi…

TRI ÂM

Cũng vì muốn có bạn tri âm
Ngậm ngải bao năm để kiếm trầm
Ngơ ngẩn thấy em trong điện thoại
Mơ màng say bóng ở cung cầm    I>>>>>    
Bặt tin đôi lúc ngồi mong vụng
Vắng tiếng nhiều khi đứng nhớ thầm
Ai hiểu thơ huynh như muội nhỉ
Ước gì khuya sớm được nghe ngâm.

VẪN CỨ TRÈO
(Hoạ bài “Leo núi”của Nguyễn Thị Ngoc Thuý)

Dẫu biết mình say vẫn cứ trèo
Cho dù có thể ngã lăn queo
Động sâu ôm nhũ cong lưng nhún
Hang rộng bám khe thót bụng leo
Giông tố nổi lên long gối hạc
Mưa sa ập xuống xẹp thân bèo
Gặp nhau trên núi đem trao tặng
Cái túi càn khôn phải cố đeo.

VỊNH HOA QUỲNH NỞ

Hoa quỳnh vốn dĩ nở về đêm
Cánh trắng lung linh sáng góc thềm
Dưới ánh trăng ngà hương toả dịu
Trên cành lá biếc nhị rung êm
Kiêu sa không lẽ vì thân cứng
Kiều diễm có đâu bởi cuống mềm
Tinh khiết toát ra từ mọi vẻ
Càng nhìn càng thấy mến yêu thêm.


TRẦN PHAO

MỘT THOÁNG SUY TƯ

Một mái chùa cong toạ đỉnh đồi
Bao lời tụng niệm tháng năm trôi
Chiều buông mõ điểm chừng bao tiếng
Khuya xuống chuông vang đã mấy hồi
Cảnh phật tâm tư vào tĩnh lặng
Lòng trần tham vọng vẫn sinh sôi
Phong sương dầu dãi nay còn đó
Tượng đá trầm ngâm vẫn cứ ngồi.

QUÊ TÔI

Sông Thuơng như lụa dẻo mềm sao
Cứ mỗi xuân thêm thắm sắc đào
Hè tới đưa em qua Cổ Độ
Thu về đón khách tại Thành Phao
Tiếng hô “Sát thát” vang dòng thẳm
Lời hịch “Binh Ngô” vọng đỉnh cao
Lễ hội đông vui quê Bát Cổ
Địa linh nhân kiệt lắm anh hào.

NGUYỄN XUÂN NGỌC

NHỚ

Anh lại về ngồi bên bờ sông Thương
Bỗng thấy trong lòng mang nhiều nỗi nhớ
Sông biết xanh mượt mà dải lụa
Trong như mắt em nhìn xa xăm
Sóng vỗ đôi bờ rào rạt tháng năm
Thương nhớ ai mà sông ơi chẳng nói
Thương nhớ ai mà sông ơi cứ đợi
Chỉ gửi thì thầm trong tiếng ngàn xưa
Man mác hương cau thoang thoảng gió đưa
Hàng tre cũ vẫn vươn dài xoã tóc
Thời gian trôi tre già măng lại mọc
Giữ cho sông mãi mãi trọn màu xanh
Như hinh em trong trái tim anh.

HÈ RỚT

Lung linh nắng nhạt thả mơ màng
Đã vắng lâu rồi tiếng sấm vang      
Sương tím long lanh chờ gió sớm
Cúc vàng rực rõ đợi thu sang
Nửa vầng trăng khuyết bao hờn tủi
Một gánh phong trần lắm trái ngang
Thả bước phiêu du miền lục thuỷ
Hồn vương trên sóng nước mênh mang.

NÓI CÙNG SÔNG

Sóng xanh lặng lẽ thả đôi bờ
Giọt nắng buông vàng mỏng tựa tơ
Gió lạnh mơn man đùa cỏ rối
Sương lam khắc khoải phủ dòng mơ
Buồm nâu muôn dặm đâu tăm cá
Núi biếc ngàn năm có đợi chờ
Ấm lạnh vàng thau trầm đáy nước
Đục trong cùng chảy dưói trăng mờ.

LÊ ĐÌNH TỰ

QUÊ TÔI

Quê tôi làng rộng người rất đông
Tần tảo sớm hôm hai vụ lúa một vụ trồng
Ngày trước chỉ mong cơm no áo ấm
Hạt thóc quý như hạt vàng

Quê tôi có dòng sông Kinh Thầy
Lũ trẻ đùa nghịch bờ đê
Cỏ may bám đầy quần áo
Chiều chiều những đàn trâu đủng đỉnh căng bụng đi về
Quê tôi có tiếng bách nghệ
Con trai ra khỏi làng kiếm tiền
Con gái ở nhà lam lũ
Tất cả đều muốn làm giầu
Quê tôi dù ai muốn đi đâu
Ngày lễ ngày tết vẫn về            
Ngày vui ngày buồn có mặt
Chứa chan tình cảm họ hàng

Quê tôi của là ngãi người là vàng
Già trẻ gái trai trong làng đều quen biết
Con em học hành đi làm việc
Đại học, tiến sĩ rất nhiều

Quê tôi bây giờ khác trước
Đường làng dải lụa bê tông
Nhà tầng mọc lên san sát
Mọi người rộn rã vội vàng

Quê tôi đẹp xóm đẹp cả làng
Những người xa quê nhớ về quá khứ
Hoài niệm và tư lự
Vẫn còn canh cánh nợ quê.

BIỂN ĐẢO VIỆT NAM

Thửa trước mẹ Âu Cơ cho năm mươi người con xuống biển
Để bây giờ ta có hàng nghìn đảo trải màu xanh
Tổ quốc tôi truyền thống cha anh
Bao thế hệ hoà mầu xanh với biển cả
Để có sóng lặng biển im khoang đầy cá
Đây Cồn Cỏ anh hùng những đợt bom rơi
Vân Đồn xưa Trần Quốc Tảng một thời
Đường Hồ Chí Minh, Vũng Rô hôm trước
Thế hệ Hải quân chúng con nối bước
Lấy đảo là nhà, biển cả là quê hương
Trường Sa ơi rất đẹp nỗi mến thương
Cả nước dồn tình thương cho lính đảo
Cả nước tin yêu, Bác Hồ đã bảo
Các chú Hải quân, lính đảo biển trời


TỔ THƠ SAO ĐỎ 3


NGUYỄN XUÂN VIÊN

PHẢI SỬA THÔI

Tấm gương đạo đức, học nhiều rồi
Tự giác khuyên nhau, phải sửa thôi
Thành thật soi mình, xem trước đã
Ngẫm suy so sánh, hỏi gì sai
Tham ô móc ngoặc, mình sao nhỉ
Thẳng thắn lọc lừa, ủng hộ ai
Lẽ sống làm người, xin nhớ đấy
Thói hư chớ để hỏng cả đời.

LỊCH SỬ XIN ĐỪNG QUAY LẠI

Ta về quê mẹ Chí Linh ơi
Nguyễn Trãi Người đây, gợi nhắc thời
Thăm thẳm con tim sầu nỗi nhớ
Lặng thầm trong dạ xót không vơi
Hương thơm thành kính tâm cầu nguyện
Chớ có Chi Viên, chớ lệ rơi
Lịch sử xin đừng, quay tái lại
Mà lòng cay đắng, quá người ơi!


VẤN VƯƠNG
(Tứ tuyệt vòng tròn)

Lúa trên nương, thoảng gió đưa hương
Thoáng gió đưa hương - lúa vấn vương
Hương lúa vấn vương - mùi đất núi
Vương mùi đất núi – lúa trên nương.


PHẠM SỸ LỤC

HOẠ BÀI
(Tuổi tám mươi của Vũ Như Bão)

Thọ khoẻ như anh sướng thế a !
Dáng hình cường tráng trẻ không già
Thi Đường xướng hoạ chơi tao nhã
Hồi ký Đường Năm thưởng mấy ga
Xe máy vi vu thăm bạn hữu
Ô tô du lịch khắp gần xa
Gia đình hạnh phúc con thành đạt
Nhâm Tý chúc anh nhận đón hoa.

NGUYỄN KHẮC LƯƠNG
      
BẾN VẮNG

Ai đã đi về với lối tơ
Ai từng lồng lặp dấu chân mờ
Ai đã tìm ai trên bến vắng
Để hồn thơ thẩn mãi trong mơ!

Có phải vì ai chẳng biết ai
Bởi chiều thu hẹp bước đi dài
Ai đã vì ai trao nỗi nhớ
Nhủ lòng mơ mộng mãi không phai

Thăm thẳm trời xanh vắng bóng hình
Dặm trường trôi nổi sóng lênh đênh
Cảm hoài trăn trở bao nhung nhớ
Bởi gió mây buồn mãi kết tinh.

CHÀO TỔ THƠ

Vui trào nhân buổi nhập làng thơ
Lòng mấy bâng khuâng mấy đợi chờ

Thi tứ thanh vần nay đón nhận
Ý tình thơ mộng tiếp hồn xưa
Giang tay trân trọng chào thi hữu
Chưa biết bao lời tỏ tóc tơ
Nhân thế xin đành thu xếp lại
Tháng ngày thong thoả lòng mơ.

VUI CẢNH NHÀ

Nhà tôi: 
Lè tè như túp lều tranh
Trước sân giàn mướp khóm hành luống rau.
Loanh quanh vườn trước ngõ sau
Giang sơn nho nhỏ một mầu tươi xanh
Bạn cùng trang sách câu văn
Vui nghe con nhỏ đánh vần ê a
Mải mê tháng lại ngày qua
Nhìn gương tóc đã điểm hoa mấy phần
Tìm thơ dạo bước quanh sân,
Cổng sơ vui đón bạn gần xa.
Hương thơ gom của muôn nhà,
Ý thơ thu bởi tinh hoa đất trời.
Hương quê bay toả muôn nơi
Tình quê ngưng lại sau lời hát ru.


BÙI TRÁC TRƯỜNG

BÀ ĐÃ YÊN TÂM

Thơ Yên, Trường đọc đã nhiều
Tình đời chắt lọc bao điều sâu xa
Lục bát vần điệu mượt mà
Thơ Đường niêm luật xem ra tinh tình
Đọc “gió lành” của Trác Trường
Yên còn hài hước bốn phương có bà
Thơ Yên bà thoáng đọc qua
Bà đe quyết xử những bà nào đây?
Đọc vài lần bà khen hay
Ý bà Yên này là đã hiểu ra
Thơ ông rộ nhất mảng bà
Chứ ngoài mái già còn biết đến ai
Răng đã hở lại nặng tai
Chỉ còn “bà sáu” muốn chài ông chăng.


 PHÚC ĐÁP
THI HỮU TRẦN THỊ YÊN

Xem giao lưu láng giềng gần
Trong ta vẫn thấy phân phân thế nào!
Tình hàng xóm xưa hay sao
Bỗng nhiên năm tháng ào ào đổi thay
Lúc dạy cho bài học đây
Khi thì cắt cáp nhân vầy biển Đông
Mong sao sống phải thuỷ chung
Khẩu, tâm của kẻ anh hùng mới cao.


VŨ BÁ HUYÊN

CHÍ LINH BÁT ĐÁ

Đá lợn rìa dốc một đèo
Đá chém trên dốc qua leo đồi nhờ
Đá dèo Vĩnh Đại phẳng lì
Đá bia Tiền Định nguyên xi ven đường
Đá cóc nay có nông trường
Đá bạc Hoa Thám bình thường trèo qua
Đá súng thờ cụ Pháp Loa
Đá chồng Trại Gạo trông xa đỉnh đồi
Chí Linh bát đá tuyệt vời
Người xưa kể có từ thời nguyên sơ.
  
RỒNG

Ở đảo In Đô… có thực Rồng
Dáng hình của nó mắt tôi trông
Không bay không lượn tài leo núi
Có chạy có bò khéo lội sông
Đâu vẩy đâu vây đâu gọi gió
Chẳng vòi chẳng tóc chẳng gào giông
Là loài bò sát như rùa vậy
Chầu chúa chầu vua cũng tịnh không
                                     

CHÍ LINH MƯỜI  HAI TRẠI

Trại Sen, Trại Thượng, Trại Tường
Dưới lộ Mười tám giáp đường Trại Chua
Trại Lẻ, An Lạc có chùa
Đền Cao sử chép thời Vua Đại Hành
Trên đường về phía rừng xanh
Bệnh viện Trại Trống nổi danh phong trừ
Trại Chín, Trại Gạo thờ sư
Pháp Loa Tam tổ thảo lư Trần Triều
Trại Quan, Trại Mét càng yêu
Na dai, xoài cát, vải thiều đầy nương
Trại Bến, Trại Mương khác thường
Nhà cao cửa rộng bao tường rung rinh
Mười hai trại của Chí Linh
Thị bán sơn địa chuyển mình rất nhanh.
                                     

DƯƠNG THỊ TÌNH

THƠ

Về hưu ai cũng mến yêu
Vì thơ được quý như liều thuốc tiên 
Thơ nguồn cổ vũ động viên
Buồn vui sướng khổ gắn liền với thơ
Thơ là hạnh phúc ước mơ
Lung linh lai láng từng giờ trong ta
Tiếng thơ tiếng nói tuổi già
Tiếng hát tuổi trẻ tiếng ca trưởng thành
Thơ là cảnh đẹp, trời xanh
Thơ là sức sống trong lành lứa đôi
Yêu thơ yêu nước yêu đời
Yêu bao câu hát nụ cười mùa xuân.
                                     

CHĂM LUYỆN TẬP

Tinh mơ cả tổ tập bài quyền
Cùng tập đẹp như các diễn viên
Các khớp xoay tròn lưng phải thẳng
Tây chân uốn dẻo dáng nghiêng nghiêng
Ông thì luyện kiếm oai như võ
Bà lão đi quyền đẹp dáng tiên
Tám nhịp bốn lần không biết mệt
Điều hoà thư giãn hết ưu phiền.
                                     

TUỔI GIÀ
(Hoạ bài “Kỹ năng sống khoẻ” Vũ Thanh Thao)

Tuổi già luyện sức khoẻ, xưa nay
Bền bỉ dẻo dai cả tối ngày
Thể dục dưỡng sinh luôn mải miết
Làm thơ múa hát thật mê say

Lầm đường, lạc lối cần tu tỉnh
Tư tưởng lệch sai phải sửa ngay
Xin nhắc mọi người cần nhớ nhé
Tuổi già như thế mới là hay.

TỔ THƠ SAO ĐỎ 4

NGUYỄN HỘI

MẶN MÔI!
(Tặng cô Dương Thị Tình
tác giả tập thơ Mặn Môi)

Xưa là cô giáo cấp hai
Tình yêu nghề nghiệp sông dài biển sâu
Nay hưu nào có gì đâu
Mặn môi” là một nhịp cầu thân thương
Cho dù mưa nắng gió sương
Mặn môi” em để vấn vương bao người.


PHAN HỘ

KỶ NIỆM MƯỜI HAI NGÀY ĐÊM 
HÀ NỘI ĐÁNH THẮNG B 52
(Vinh danh là “Điện Biên phủ trên không)

Trời đêm Hà Nội rực hào quang
Trận địa phòng không đã sẵn sàng
Ra đa cảnh giới luôn trực chiến
Tóm bọn giặc trời cướp Mỹ sang

Tiếng còi báo động vang thinh không
Đỏ trời Hà Nội đạn phòng không
Năm hai, ép bốn như sung rụng
Ngọc Hà, Hồ Tây bắt phi công

Rồng lửa bay lên quật giặc thù
Thăng Long sừng sững mãi thiên thu
Mười hai ngày đêm hoa chiến thắng
Xác giặc Hoa kỳ giữa Thủ Đô

Quân ta càng đánh thắng càng to
Khâm Thiên kêu gọi quyết trả thù
Điện Biên sấm dậy trời Hà Nội
Cả nước một lòng vì Thủ Đô

Ních Xơn càng đánh lại càng cay
Một ngày nướng cả chục máy bay
Thần sấm, con ma đều lộn cổ
Pháo đài, cánh cụp cùng phơi thây

Bác ơi! lời Bác vọng muôn đời
Mùa đông năm ấy vẫn chói ngời
Thủ Đô kỷ niệm ngàn năm tuổi
Chắc Bác Hồ vui Bác mỉn cười.

VŨ THANH THAO

ĐẸP LẮM SAO

Đời sống bây giờ đẹp lắm sao
Được nhiều tầng lớp hưởng phong trào
Rèn tài luyện đức noi gương Bác
Đáng được tôn vinh quý trọng sao

Đời sống bây giờ đẹp lắm sao
Làm hay học tốt được nêu cao
Thói hư tật xấu còn ngoan cố
Tham nhũng lộng hành án phải trao.
                                     
TIẾT XUÂN QUA

Thoáng chốc mà nay nghĩ tưởng là
Vuông tròn tám chục tiết xuân qua
Thuở nào chúng bạn thời niên thiếu
Thoắt cái mà tâm ngỡ tưởng là…

Giao tiếp vẫn vui tình thắm thiết
Nâng ly tửu nhập chuyện gần xa
Ôn vài kỷ niệm đời sau trả
Thoáng chốc mà nay cụ đã là…
KỸ NĂNG SỐNG KHOẺ

Kỹ năng sống khoẻ thòi nay
Toả sáng vươn lên những tháng ngày
Rèn luyện uống ăn cho đúng cách
Dưỡng sinh đi bộ thật hăng say
Coi chừng thuốc lá xin đừng hút
Cảnh giác hại người quyết bỏ ngay
Vị bổ ta dùng tăng sức kháng
Công năng vượng khí thế mà hay


TỔ THƠ CỘNG HÒA

TRẦN THỊ YÊN

CHỈ TẠI

Hình như đã từ lâu lắm
Con cảm nhận ra một điều
Chúng con không còn được bố
Quan tâm chăm sóc yêu thương

Bố tập làm người hào phóng     
Một năm dăm tháng vắng nhà
Tài sản tiền lương của bố
Vô tư tặng cả người ta

Mẹ bảo nhà mình ọp ẹp
Bởi cây cột cái mọt rồi
Dễ gì đã thay đi được
Cũng đành cứ để vậy tôi

Mùa thu treo vầng trăng khuyết
Heo may gió lạnh cuối mùa
Còn lại nửa hình đơn chiếc
Làm sao che nổi nắng mưa

Tháng năm trôi nhanh vời vợi
Niềm vui mơ hồ xa xôi
Con đâu thiếu cha thiếu mẹ
Bỗng dưng như trẻ mồ côi

Tuổi thơ con luôn thiếu thốn
Kém cọi bầu bạn gần xa
Chả trách vì sao bố mẹ
Chỉ tại có người thứ ba.

TỰ HÀO VIỆT NAM

Ngàn xuân bền vững thế rồng bay
Con cháu rồng tiên phúc đức dầy
Nể sức ngôi vua hùng cứ địa
Sợ uy nghiệp đế vẫy vùng mây
Nhiều phen khiếp vía quân Tầu Nhật
Lắm bận kinh hồn lũ Mỹ Tây
Bài học nhớ đời phường cướp nước
Ý đồ xâm lược phải thôi ngay.


THANH LƯƠNG

QUÊ HƯƠNG TRONG TIM

Quê ta đẹp lắm ai ơi
Rừng thông suối chảy núi đồi chim ca
Ruộng đồng bát ngát bao la
Sớm chiều gà gáy tiếng xa tiếng gần
Chuông chùa thánh thót vang ngân
Lời ca thắm đượm tình dân nghĩa làng
Quê ta biển bạc rừng vàng
Quê ta đẹp lắm ta càng yêu quê
Chiều về tiếng sáo ven đê
Trẻ thơ mây đuổi sớm về hôm mai
Tiếng ai hò hẹn bên tai
Câu thơ trúc đã nhớ mai đi tìm
Quê ta luôn ở trong tim
Dù xa biết mấy vẫn tìm về quê.

THANH PHƯƠNG

MẸ TÔI

Mẹ tôi tóc bạc lưng còng
Mấy ai hiểu thấu nỗi lòng mẹ tôi
Mẹ tôi sống ở trên đời
Làm cây cổ thụ cho người noi theo
Dạy con nắng sớm mưa chiều
Ân tình nghĩa nặng đủ điều làm con
Hy sinh vì nước vì non
Cha tôi chẳng còn cũng đã hy sinh
Cuộc đời bộ đội chiến binh
Mẹ tôi một mình nuôi dạy bốn con
Thế rồi đất nước vẫn còn
Chiến tranh hủy hoại hao mòn tuổi xuân
Em tôi là út ra quân
Năm chín nhăm cướp tuổi xuân em rồi
Chiến tranh mà ở trong đời
Con trai út mẹ tuyệt vời mẹ ơi
Kính mẹ con gửi muôn lời
Cha, con út mẹ một đời vì dân.


PHẠM VĂN XANH

TỰ SỰ

Bẩy mươi ba tuổi chẳng hom hem
Đôi mắt còn tinh chửa nhập nhèm
Cơm dẻo vài lưng lo ấm ách
Rượu ngon mấy chén sợ lèm bèm
Vườn hoa sân cảnh trưa chiều ngắm
Sử sách văn bằng sớm tối xem
Sức khoẻ bình thường tâm sảng khoái
Ông bà tình cảm vẫn anh em


GIAO THỪA CHÚC BẠN

Giao thừa chúc bạn đón xuân sang
Đào quất khoe tươi cúc nở vàng
Sung túc tam đa tươi thẳng lối
Lộc vừng ngũ phúc đẹp theo hàng
Bách tùng bão táp không lay chuyển
Hoè quế phong ba vẫn vững vàng
Nắng hạ sương đông mầu sắc thắm
Vườn cây nhà cửa rộng thênh thang.

ĐÓN XUÂN

Mới đón xuân về sợ biệt ly
Chín mươi ngày lại tiễn xuân đi
Nhớ hoa nhớ cả mùa xuân ấy
Chín tháng vắng xuân có lỡ thì.

NGUYỄN GIA SƠN

MỪNG NGÀY QUỐC TẾ NCT 1/10

Tuổi trẻ qua rồi ai cũng già thôi
Mái tóc xanh đã thấy mầu mây bạc
Đeo kính lên rồi mới bắt đầu mở sách
Bao chuyện đời nhắn gửi cháu con
Còn ta không buồn những buổi chiều
Vì ta đã sống rất nhiều ban mai
Giận đời còn kẻ bất tài
Công danh đâu có nói hoài liên thiên
Bỏ quên đạo lý hám tiền
Trắng đen xảo trá lấn quyền Bao Công
Không không, nhớ nhớ đinh ninh
Đức tâm giữ trọn nghĩa tình mới vui
Quý dân yêu nước yêu đời
Lòng ta sáng mãi như hồi còn xuân
Xế chiều luôn được thảnh thơi
Đêm yên giấc ngủ ngày vui tuổi già.
VUI NGÀY QUỐC TẾ NCT
(Tặng cụ Cường tuổi bát tuần)

Cách mạng thành công buổi đầu thu
Tôi, cụ đồng niên đuổi giặc thù
Tình đồng đội nghĩa nặng sâu
Chúc cụ mạnh khoẻ gặp nhau nhiều lần
Tôi, cụ tuổi tác cao dần
Chữ tâm trí đức vẫn cần như xưa
Ta cùng nắng sớm chiều mưa
Đã từng đánh giặc say sưa với đời
Mừng cụ vui nở nụ cười
Tuổi tròn tám chục càng tươi sắc già.

TRẦN VĂN BÌNH

NIỀM TIN NGƯỜI CHIẾN SĨ
(Tặng các chiến sĩ hải đảo)

Chào anh chiến sĩ đảo xa
Ngày đêm canh giữ quê nhà yên vui
Sợ chi bão tố dập vùi
Chắc tay súng quyết không lui tấc lòng
Những ngày nắng cháy mưa giông
Gió sương lạnh buốt đêm đông sa trường
Các anh chiến sĩ mến thương
Gian nan thử thách phi thường sức trai
Niềm tin tươi đẹp ngày mai
Bình minh toả sáng ban mai trải vàng
Quê hương Tổ quốc ca vang
Hải quân hải đảo sẵn sàng lập công.

NHỚ QUÊ

Hôm nay sống giữa Thủ Đô
Ba Đình rực rỡ mầu cờ sắc hoa
Sao ta thấy nhớ quê nhà
Nhớ ơn mảnh đất nuôi ta nên người
Phố phường tấp nập ngược xuôi
Sao bằng cảnh đẹp núi đồi quê ta
Hồ Côn Sơn sóng hiền hoà
Thạch Bàn thông suối reo ca tháng ngày
Bàn Cờ mây trắng vờn bay
Khách tham quan vẫn về đây hàng ngày
Côn Sơn phong cảnh đẹp thay
Gió đưa hoa lá như tay vẫy chào
Chí Linh rất đỗi tự hào
Quê ta không có nơi nào đẹp hơn
Từ phố phường đến xóm thôn
Địa linh nhật kiệt tụ hồn núi sông.

TÂM SỰ TUỔI 92
(Tặng chị gái)

       Ông trời thu lại nụ cười
Chín mươi hai tuổi thành người già nua
       Tuần, rằm chẳng đến được chùa
Dạo quanh phố nhỏ không mua bán gì
       Nạng lăn (1) làm bạn khi đi
Lại thêm đau bệnh mỗi khi trở trời
       Nói nghe, nghe nói kiệm lời
Cái tâm vẫn sáng không vơi nghĩa tình
       Cầu trời phù hộ chúng sinh
Mong con người sống nghĩa tình với nhau                               
       “Trải qua một cuộc bể dâu…”
Ngẫm tiền nhân dậy thức lâu đêm dài
       Vui cùng con cháu hôm mai
Một sân hoè quế thêm vài chậu hoa
       Vui gần mà lại ngẫm xa
Khó khăn vất vả đã qua một thời
       Tuổi già nay được thảnh thơi
Ơn nhờ tiên tổ phật trời độ cho
       Tâm an nghe phật dặn dò
Bao giờ phật gọi, chuyến đò Tây Phương.

(1). Nạng lăn là cái nạng chống  có bánh xe.
HOA LONG ĐỔI MỚI
(Nhân đến thăm chùa Hoa Long)

Dạo bước chiều quê đến cửa thiền
Dừng chân nghỉ mát dưới thềm hiên
Tháp chuông sừng sững bên sân tự
Lầu khánh uy nghi giữa cửa thiền
Nhớ thuở hương tàn am vắng lạnh
Mà nay chuông điểm mõ thường niên
Trùng tu, dựng cảnh Long Hoa Tự
Sớm tối hương trầm ngát cảnh tiên.     

  
TỔ THƠ PHẢ LẠI

BÙI VIẾT THINH

HẢI QUÂN VIỆT NAM ANH HÙNG

     Anh là anh lính Hải quân
Ngày đêm canh giữ hải phần nước ta
     Từ Bạch Long Vĩ, Trường Sa
Côn Đảo, Phú Quốc đều là mục tiêu
     Ba ngàn cây số hải triều
Khắp miền duyên hải thảy đều thiêng liêng
     Chiến tranh thống nhất hai miền
Đoàn tầu không số nên thiên sử vàng
     Đảo Phan Vinh đứng hiên ngang
Hòn Hèo quyết tử tầu hàng vào Nam  
     Tầu Ma Đốc Mỹ nghênh ngang
Vào Vịnh Bắc Bộ quấy càn lăng nhăng
     Hải quân ta đánh rất hăng
Ma Đốc trúng đạn rút phăng chạy dài
     Mỹ dở ván bài thứ hai
Mồng năm tháng tám bầu trời Hạ Long
     Hải quân đánh giặc trên không
Trận chiến oai hùng giặc Mỹ tan thây
     Kể từ ngày ấy đến nay
Các anh đêm ngày làm bạn đại dương
     Giữ gìn biển đảo quê hương
Hăng say luyện tập coi thường hiểm nguy
     Xây dựng hải quân chính quy
Trang bị hiện đại kém gì ai đâu
     Thềm lục địa ta đẹp giầu
Hơn triệu cây số xanh mầu biển Đông
     Hải quân Việt Nam anh hùng.      

ANH LÍNH HẢI QUÂN

Anh lính Hải quân mắt sáng ngời
Đêm ngày canh gác giữa trùng khơi
Ba ngàn cây số miền duyên hải
Một triệu dặm vuông biển tuyệt vời
Đảng quý Đảng tin giao giữ đảo
Dân yêu dân mến gửi coi trời
Biển Đông sóng hát bài ca Việt
Bám trụ Trường Sa tấc chẳng rời. 


NGUYỄN VĂN QUÁN
  
BIỂN ĐẢO TRAO LỚP TRẺ

Trường Sa đảo biếc nắng vàng tươi
Chiến sĩ hải quân mắt sáng ngời
Bảo vệ tài nguyên nằm dưới biển
Trông nom khoáng sản ở ngoài khơi
Toàn dân góp sức xây vùng đảo
Cả nước đồng tâm giữ khoảng trời
Biển đảo giờ đây trao lớp trẻ
Dựng xây bảo vệ vững muôn đời.

XUÂN NHÂM THÌN

Tưng bừng cả nước bước sang xuân
Lất phất mưa bay rét giảm dần    
Trẻ hát chào xuân lời thánh thót
Già ca đón tết tiếng vang ngân
Thiên đường mở rộng nhờ công Đảng
Xã hội nâng tầm bởi sức dân
Gửi chúc Nhâm Thìn xuân hạnh phúc
Giầu dân, mạnh nước ngát mùa xuân.

GỬI CHIẾN SĨ HẢI QUÂN

      Gửi anh chiến sĩ hải quân
Bài ca vượt mọi gian truân tháng ngày
      Những lính trẻ sức căng đầy
Đêm giá rét súng chắc tay bên mình
      Trường Sa biển nước lung linh
Khoáng sản kho của ẩn mình khơi xa
      Côn Đảo Phú Quốc sáng oà
Tuổi trẻ viết tiếp bài ca anh hùng        
      Vì dân vì nước hiếu trung
Vượt qua mưa gió bão bùng gian lao
      Nay dân, Đảng nước đã trao
Tuổi trẻ giữ đảo giữ trời cao yên lành
      Tâm tư xin gửi các anh
Những người lính trẻ xứng danh anh hùng.

ĐINH CÔNG CƯỜNG

VẤN VƯƠNG QUAN HỌ
(Dựa theo thơ Bút Tre

      Ngày xuân về với hội Lim
Vì mê quan họ anh tìm Quan ho
      Mặc trời lất phất mưa gio
Say em liền chị môi đo yếm đào
      Chao nghiêng vành nón quai thao
Mời anh xơi một miếng trầu cánh phương
      Hội vui vui đến đêm trương
Người ơi người ở vấn vương quan hò.

CHÍ LINH CA
(Kỷ niệm ngày thành lập thị xã)

Thị xã Chí Linh đỏ rực cờ
Quê hương bát cổ đẹp như mơ
Cờ giăng khẩu hiệu ngời đường phố
Điện sáng pháo hoa rực mặt hồ
Đất nước đổi thay dân những đợi
Non sông giầu đẹp Bác hằng mơ
Địa linh nhân kiệt quê ta đó
Đổi mới đàng hoàng đẹp ý thơ


NGUYỄN TIẾN CHỦNG

MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN

Mừng tám hai xuân Đảng kính yêu
Thác gềnh sóng gió biêt bao nhiêu
Tình thương của Bác vầng dương ấm
Xuân đến cháu con nhớ Bác nhiều

NHỚ THẦY CHU VĂN AN
(Khoán thủ thi CHU VĂN AN)

Chẳng có màng đâu danh chức quan
Hằng mong dân thoát cảnh bần hàn
Ung dung phong cách trung thần rạng
Vững bước uy nghiêm tiết tháo tràn
Ánh sáng nhân văn ngời đất Việt
Ngôi sao trí tuệ rạng trời Nam
Anh linh “Tiều ẩn” thờ non phượng
Nhớ đạo đức thầy quế tỏa lan

THƠ QUÝ NHƯ VÀNG

Nhờ thơ thêm bạn khắp gần xa
Thơ đến quý yêu khoẻ mọi người
Thơ quyện dây tình bền chặt mãi
Thơ xe sợi nghĩa ích thêm ra
Thơ chân thiện mỹ như vàng quý
Thơ sáng nhân văn tựa ngọc ngà
Thì Nhậm xa xưa người đã nói
Mỗi người Nam Việt một thi ca.


LÊ TRỌNG HỒNG

VỀ THĂM VƯỜN CẢI
(Ai đưa cây cải về già
Để cho gốc ngọn lá hoa rụng rời)

Mùa thu vừa mới qua rồi
Nhớ về vườn cải một thời đã xa…
Thương người vì đã yêu ta
Một mình ấm lạnh trái nhà đêm đông
Trời chiều mưa bụi mênh mông
Quầng mây che khuất chẳng trông thấy gì
Người đi thì cũng đã đi
Thương làm chi, tiếc làm chi vậy mà (!)

HỒI ỨC CHỢ CHIỀU

Chợ chiều ồn ã bán mua
Quắt queo vài trái me chua chào mời
Bữa nay đem bán cho người
Để mai sẽ lại cất lời hỏi mua.

HÃY LÀ BÃO TỐ

Mùa xuân không đợi chờ ai
Cả trăm năm cũng chỉ vài khắc thôi
Rằng qua thì đã qua rồi
Ngàn sau còn đó nợ đời còn đây
Đã sinh gió để rung cây
Hãy là bão tố mà lay cả rừng.

NƯỚC SÔNG

Đêm qua thức dậy giữa chừng
Bỗng nghe mây gió rưng rưng giọt sầu...
Ai xui cái Tấm thù lâu
Bày ra cái ác thẳm sâu tội tình
Người thân trong một gia đình
Lừa nhau ăn thịt con mình khổ chưa
Ghét nhau biết mấy cho vừa
Chị em máu loãng chẳng chừa…nước sông.


TỔ THƠ VĂN ĐỨC

ĐẶNG TRƯỜNG THÀNH

MỪNG ĐẢNG XUÂN NÀY TUỔI 81
MỪNG SINH NHẬT BÁC 19/5/2011

Tám mốt xuân rồi Đảng quý ơi!
Trăm hai mốt tuổi Bác khuyên đời
Con đường hướng trọn mang hồn nước
Dẫn đến tương lai đổi thế thời
Cả nước chung vui nhà ấm mái
Thương trường thượng đế chiếm nơi nơi
Dân giầu nước mạnh như hoa nở
Ngọn lửa bùng lên sáng sáng ngời.

CHÚC MỪNG NGÀY GẶP LẠI

Hôm nay lại gặp bạn thơ rồi
Vắng bạn hơn năm thương nhớ ơi
Tạm bợ quê hương trên đất khách
Nhìn về đất tổ mến nơi nơi
Bay vào mái ấm giàn hoa nở
Chạm cốc rung rung  làn sóng gọi
Vui lên pháo nổ động vang trời.

CHÚC MỪNG ĐẠI HỘI UNESCO
THƠ ĐƯỜNG CHI NHÁNH
ĐỒNG NAI KHÔI PHỤC LẠI
THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP.

Chào mừng đại hội nhánh Đồng Nai
UNESCO thơ Đường thứ hai
Đại diên! Đảng ta khôi phục lại
Nguyên Tiêu! Bác nhắc gợi lâu dài
Dương lên! Nối nghiệp mau đi trước
Phấp phới cờ bay gọi đại tài
Ngũ sắc thiêng liêng chào quốc tế
Nhà thơ tiếp bước của tương lai.

MÔI TRƯỜNG TÁI SINH SẠCH ĐẸP

Môi trường sạch đẹp cảnh yêu tiên
Sức khoẻ muôn loài khắp mọi miền
Cây cỏ xanh xanh đời ái mộ
Hoa thơm thoang thoảng bởi thiên nhiên
Loài người thường thức lưu tâm mãi
Nhân loại chăm lo giữ uy nghiêm
Nổi gió giang sơn ong bướm lượn
Không gian đất nước mãi lưu truyền.

NGUYỄN VĂN CHUYỂN

NHỚ VỀ THÀNH PHỐ TÔI YÊU

     Hải Phòng thành phố mộng mơ
Xôn xao sóng nước bên bờ biển Đông
     Đẹp tươi hoa phượng đỏ hồng
Sông xanh gặp biển cho lòng ngẩn ngơ
     Hoa An Biên, tự bao giờ
Sáng trong lịch sử bài thơ anh hùng
     Bà Lê Chân mãi nhớ mong
Bao năm trấn giữ Hải Phòng bình yên
     Cả vùng lên kiếm Thủy Nguyên
Vàng tươi lịch sử lưu truyền chiến công
     Biển trời, tổ quốc núi sông
Bao nhiêu thế hệ, chung lòng nở hoa
     Tầu thuyền nhộn nhịp vào ra
Mở trang cánh cửa cho ta gặp mình
     Năm châu chung nghĩa, chung tình
Hải đăng toả sáng cho mình ngược xuôi
     Biển vàng vô tận ai ơi
Đất xanh, trải nắng con người hào hoa
     Về đây thân thiết như nhà
Anh em đồng chí nở hoa đón chào
     Miệng cười hoa nở đẹp sao
Chân thành chu đáo ngạt ngào vô tư
     Sáng trong ánh mắt mộng mơ
Tôi xin gửi chút tình thơ tình người.
  
NGUYỄN DUY HỒNG

BÃI CHÁY

Bãi Cháy đây nào thấy lửa đâu?
Nước xanh bờ cát trắng phau phau
Những nàng tiên cá vờn chơi sóng
Ngọc ngà em… mà cháy mắt nhau.
                          
LÀNG LÊN PHỐ

Mới có mấy năm làng “lên” phố
Chốn quê giờ ra dáng thị thành
Đất chật người đông lòng chật chội
Tiếng chì tiếng bấc nghẹt thinh không.

CẠN

 Khi trời đã cạn mưa ngâu
Khi người cạn nỗi nhớ nhau… còn gì


ĐÊM GIAO THỪA KHÔNG PHÁO

Đêm giao thừa không pháo
Chỉ có rượu cùng hoa
Tất niên đến muôn nhà
Pháo nổ trong lòng ta

Đêm giao thừa không pháo
Là hạnh phúc mọi người
Bình yên khắp nơi nơi
Đâu phải là không pháo

Pháo nổ dân lành lắm nỗi lo
Nhà giầu lắm bạc đốt thành tro
Mặt mày cháy xém phải nằm co
Tiết kiệm an toàn vui xuân mới
Xem còn ai đó giở lắm trò

Giao thừa pháo nổ ở trong tim
Rượu thơm hoa thắm bạn thơ tìm
Xuân về không pháo không buồn tẻ
Không pháo mọi nhà vững niềm tin.

NGUYỄN THANH HUYỀN
VỀ QUÊ -  NHỚ MẸ
(Kính tặng mẹ thân yêu)

Thủa thiếu thời con gái
Xa “Ninh Chấp” thân yêu
Đôi vai gầy tần tảo
Lận đận sớm chiều hôm
“Ninh Chấp” qua “Võng Ngang”
Về đến làng “Khê Khẩu”
Qua đèo vắng làng xa
Thôn “Bích Nham” đã đến
Chiều quê đỏ ánh đèn
Điểm dừng chân đã chọn
Tay bế con, tay xách
Đôi chân trần mẹ đi.
Tay nải khoai cùng sắn
Gom tình thương gia đình
Của bá, dì, cậu, mợ
Cả quê ngoại thương yêu
Oằn nặng đôi vai gầy
Rét run bàn tay mẹ
Ngọt lành bát cháo hoa
Chưa khi nào than thở
Tất cả vì các con!

Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ ơi
Con ngóng trông mẹ về
Nhưng mẹ ơi! Đời người
Thật ngắn quá phải không?
Nay con về thăm ngoại
Gặp tất cả người thân
Lòng ngậm ngùi thương xót
Vắng bóng mẹ bên thềm
Chúng con là phận gái
Báo hiếu nén hương lòng
Mẹ yên giấc ngàn thu
Có con về thăm ngoại
Nối bến bờ yêu thương
Quê ngoại ơi! Quê ngoại!

GIẬN ANH

Em cứ ngỡ trời cao xanh vô tận
Gió thì thầm vuốt nhẹ tóc em bay   
Bao yêu thương tình em gửi lại
Riêng cho lòng và riêng để tặng anh
Nhưng!
          Gió cứ thổi
                   trời nhập nhằng
                                giông bão!
Trời cao xanh, anh đâu hiểu lòng em?
Tình em trao, nhớ cồn cào, thầm lặng
Nhận về lòng, nụ hôn khát trên môi!

TỔ THƠ HOÀNG TÂN

ĐOÀN MẠNH LINH

TRÁI CAM ĐẦU MÙA

       Thời gian vùn vụt thoi đưa
Tình ta còn mãi như xưa đấy mà
       Trái cam ngọt lịm dáng ngà
Em trao anh cả nề hà bỏ qua
       Cam ngon anh nói ba hoa
Ví em như cả thiên hà quả hoa
       Mùa xuân đã bấy lần qua
Đời ta thay đổi theo bao nhiêu vòng
       Buồn vui nhớ mãi trong lòng
Bâng khuâng quên nhớ hương đời thuở xưa
       Thời gian ơi! Hãy chậm đưa
Dù tình thê thái vẫn đầy thiết tha.
                                     
ĐÓN XUÂN MỚI

      Muôn hoa rực rỡ mừng xuân
Mai cúc bừng lên khoe tân sắc vàng
      Lan đào hồng thắm cao sang
Xuân về khắp chốn hân hoan đón chào
      Xuân đem hương sắc thẩm vào
Chồi non lộc biếc muôn hoa tặng đời
      Dung nhan ai cũng tươi cười
Mùa xuân muôn thuở tặng đời nở hoa

      Xuân đem hương ngát vào hoa
Xóm làng phố xá thiết tha mặn mà
      Chúc muôn người đẹp như hoa
Xuân đời ngây ngất trẻ già khoẻ ra.

PHẠM VĂN ỔN

CHÀO ĐÓN NĂM CANH THÌN 2012

      Mừng vui chào đón năm rồng
Rồng là biểu tượng hằng mong bao người
      Vần xoay tạo hoá đất trời
Hòa chung nhân loại cho đời thăng hoa
      Năm cũ dần đã đi qua
Điểm vào cõi nhớ hội ta tưng bừng
      Phát triển lớn mạnh không ngừng
Sinh hoạt đoàn kết thấm từng bài thơ
      Giao lưu tình cảm bạn chờ
Gửi vào giã biệt đến giờ còn say
      Biên tập hoạt động đều tay
In ấn sáng tạo trình bầy văn minh
      Tổ thơ hội của chúng mình
Sân chơi trí tuệ chung tình dựng xây
      Rồng vàng cao ngút trời mây
Đón chào năm mới tràn đầy sức xuân
         
HỘI CỰU CHIẾN BINH

       Hội ta hội Cựu chiến binh
Góp công tô thắm quang vinh nước nhà
       Một thời non nước sắc hoa
Mũ sao ngời sáng bài ca trao tình
       Vì dân, vì nước quên mình
Vì dân, vì nước hy sinh không sờn
       Hoà bình xây dựng quê hương
Nêu cao truyền thống ngát hương quân hành
       Cho đời tươi mãi màu xanh
Nghĩa trung nồng thắm ta dành cho nhau
       Dựng xây đoàn kết ân sâu
Sắt son đồng đội là câu trao mình.


ĐẶNG NGỌC LÂN

VUI VỚI ĐÀI

        Ai hỏi đâu là niềm vui
Đó là những lúc với tôi cùng đài
        Đêm khuya và buổi sớm mai
Luôn được cùng đài nghe chẳng muốn thôi
        Đài con những lúc bên tôi
Tinh thần thư giãn để rồi lặng im
        Theo dõi qua những bản tin
Mở mang trí tuệ tầm nhìn đó đây
        Dân ca có nhiều bài hay
Được nghe thoả mái hàng ngày khoẻ vui
        Mỗi khi trái gió trở trời
Tạo niềm an ủi giữa tôi cùng đài
        Muốn nghe nghe mãi nghe hoài
Lúc to lúc nhỏ vui tai, vui đời.


NGUYỄN QUANG THÁI

LÀNG CHUÔNG
(Kính tặng đất và người làng Chuông)

Một thời tôi sống ở làng Chuông
Tình đất và người nỗi vấn vương
Bốn sáu năm rồi nay gặp lại
Tình đời gợi bao nỗi thân thương
Tôi lại về đây hỡi làng Chuông
Kỷ niệm ngày xưa… một mái trường
Kỷ niệm nhất đời day dứt mãi
Một thời tôi sống mãi thương thương.


THĂM LĂNG BÁC HỒ

Hôm nay con đến thăm Người
Niềm ao ước cả cuộc đời của con
Bác Hồ - hồn của nước non
Sự nghiệp của Bác mãi còn muôn năm
Tự hào là người Việt Nam
Con Hồng cháu Lạc giang sơn vững bền.


NGUYỄN XUÂN HIỂU

SẮC ĐỎ
(Viết trong ngày nhận Bằng Cao đẳng Sư phạm)

Ta có bông hồng xinh xinh trong tay
Không khỏi nhớ ngày hôm qua trong đất
Trăm nhánh rễ trong tối tăm tìm nhặt
Chắt chiu sắc đỏ nuôi hoa

Ngày mai rồi chúng ta đi xa
Trăm nhánh rễ đến trăm miền đất mới
Gieo sắc đỏ theo bao nhiêu tiếng gọi
Tôi chúc mọi người thanh công

Tôi chúc các thầy, các cô của tôi
Mạnh khoẻ mãi cho trường ta trẻ mãi
Cho mảnh đất sẽ hiếm lần quay lại
Nhưng sẽ không bao giờ quên mãi đi lên.


QUAN HỌ MUỘN VỀ

Buông mùng con nhện giăng tơ
Trống cơm ai vỗ bây giờ nên bông
Tìm ai con sít lội sông
Đương nhiên mắc nợ tang bồng ai trao
Đa đoan ai đã buộc vào
Duyên tình ai mắc, mắc bao duyên tình
Một ngày dồn những ba sinh
Dài ghê cái kiếp chúng mình ngu ngơ
Còn duyên chẳng hẹn chẳng chờ
Quẩn quanh chi để bây giờ trách nhau
Mà rằng ai có lỗi đâu
Thôi thì.. cứ kệ mái đầu pha sương
Thôi thì cứ nhớ cứ thương
Cứ yêu cho thắm muộn đường vẫn đi
Giăng tơ con nhện nói gì
Trống cơm khéo vỗ mà chi hỡi nàng
Lội sông con sít đã sang
Nợ tang bồng trót đã mang nợ rồi
Nàng về còn lại mình tôi
Câu Quan họ muộn rối bời dòng thơ.


MƯA MÙA HÈ

Mưa rào dịu mát mùa hè
Không gian êm ả “Đàn ve - nhạc sầu”
Cỏ cây thấm nước bớt sâu
Lòng người trao gửi thắm câu ân tình
Khoảng trời phong nhuỵ tươi xinh
Đầu tường hoa lựu lung linh khoe màu
Vẳng nghe ai đó hát câu
Mùa hè không phải mãi đâu bứt lòng
Đất trời cảnh một khoảng không
Thiên nhiên điều tiết đẹp lòng nhân gian.


VĂN NHÃ
  
ĐỌC TẬP THƠ VỀ LẠI NGÀY XƯA
(Tặng Đoàn Tiếu)

Tôi đã đọc dòng thơ chị viết
Về lại ngày xưa” ký ức một thời
Bao kỷ niệm vui buồn đắng cay êm dịu
Nhớ thương xen kẽ một phương trời
Làm sao quên được bao xuân trước
Những cơn mưa không tạnh được bao giờ
Mùi bồ kết gội đầu thơm mãi
Lúa chín vàng mùa gặt hái làng quê
Hình dáng mẹ thân thương quá đỗi
Bát cơm đầu mùa mẹ nấu đợi phần con
Đêm ngầy ngậy mùi cốm thơm mẹ giã
Mãi mãi khắc lòng không thể quên
Trên tất cả là nghĩa chồng tình vợ
Nhớ thương anh lúc tỉnh lúc say
Khấp khểnh, nhấp nhô, đường vòng lận đận
Anh đi rồi em biết đợi chờ ai
Ôi về lại ngày xưa bình dị
Mộng mơ một thời nhựa sống căng tròn
Câu thơ chứa chan tình non nước
Để tiếc tình thu lá vơi đầy.

XA TƯNG

Nếu không vào chợ Xa Tưng
Thì sao nhận được quà mừng cho anh
Giản đơn mà nặng nghĩa tình
Tầm lòng Miên - Việt chúng mình khắc ghi.

ĐÓN XUÂN VUI

Đón xuân vui đào mai sắc thắm
Đào Mai sắc thắm vạn ý lời
Thắm vạn ý lời muôn chim hót
Lời muôn chim hót đón xuân vui.

TÌM ĐƠN VỊ

Tìm được đường đi tới nhà dân
Mới có bẩy giờ vẫn sáng đèn
Gõ cửa dịu dàng vài tiếng Bắc
Tắt đèn đi ngủ chẳng quan tâm
Đói bụng mới qua bờ rau cải
Ngắt tạm vài tầu ăn cũng ngon
Chớ trêu những ngày tìm đơn vị
Bụi dứa ông nằm hát nghêu ngao.

TỔ THƠ CHÍ MINH

TRẦN QUỐC KHƯƠNG

GẶP LẠI ĐỒNG ĐỘI SƯ BA LINH TÁM

Bốn mươi năm gặp lại nhau
Bâng khuâng nhớ tới buổi đầu tòng quân
Lên đường lúc tuổi còn xuân
Mà nay gặp lại đã gần bẩy mươi
Mừng lau nước mắt để cười
Xa nhau gần nửa đời người gặp nhau
Nhớ khi bom dội trên đầu
Nhớ khi mảnh đạn găm sâu trong mình
Đã cùng ra tử vào sinh
Giữ lời thề đã trọn tình nước non
Giang sơn rợp bóng cờ soi
Cầu Hiền Lương đã không còn chia đôi
Nhớ ai hết đứng lại ngồi
Xa Ba linh tám lâu rồi nhớ sao
Chiến công Quảng Trị - Nam Lào
Sấm vang dậy đất sóng trào biển Đông
Ba linh tám ngọn cờ hồng
Sư Ba linh tám hoả công lẫy lừng
Chí Linh trù phú một vùng
Đón Ba linh tám anh hùng về đây
Mặt mừng tay nắm chặt tay
Vui này vui giống những ngày hành quân.
                                            
TG:

HOÀI NIỆM THU

Sắc thu về xôn xao bao nỗi nhớ
Xào xạc heo may cuốn là vàng
Bâng khuâng xa rồi bao kỷ niệm
Nhung nhớ vơi đầy mỗi độ thu sang
Con đò xưa đã rời xa bến cũ
Mong manh nghe như tiếng gió thì thầm
Một thời thanh xuân trong quá khứ
Thầm yêu rồi sao chẳng hẹn hò chi
Nay thu về mái đầu đã bạc
Tuổi ông bà đâu tuổi mộng mơ
Giờ đây gặp lại lòng lưu luyến
Tâm sự này xin gửi cả cho thơ
Giá ngày ấy chúng mình không nhút nhát
Thì giờ đây đâu vương sợi tơ lòng
Mỗi hoài niệm còn in trong ký ức
Khúc nhạc lòng thu có biết hay không?

HẸN

Em bảo rằng mình nhé gặp nhau
Anh mừng thầm chờ em trăng đã khuất
Sương xuống bờ vai mái đầu ướt hết
Những đợi cùng chờ bóng cá biệt tăm
Em bảo anh đưa đến chỗ xa xăm     
Sánh bước bên nhau thầm thì hẹn ước
“Yêu lắm làn môi xinh xinh… hạt ngọc
Thương bàn tay vun vén tảo tần”
Em hẹn anh… mà trời đã sáng dần
Anh rảo bước trở về đến ngày mai chờ tiếp
Lòng bảo lòng bỗng vang lên lời khoan nhặt:
“Biết anh chờ (xin lỗi) em đã ngủ quên”.

TỔ THƠ HẢI DƯƠNG

NGUYỄN VĂN CẢNH

TRĂNG

Trăng non mong mãi chẳng đầy
Trăng tròn rồi khuyết cứ gầy mãi thêm
Trăng tròn thao thức cả đêm
Trăng non lướt vội qua thềm mất tăm
Trăng gầy ở cõi xa xăm
Nửa đêm mới đến âm thầm cô đơn


TIẾNG CHÀY GIÃ GẠO

Tiếng chày thậm thịch trong đêm
Nghe như nhịp đập con tim đều đều
Lòng tôi bỗng thấy nghẹn ngào
Một hình ảnh mới khắc vào hồn thơ
Mẹ già mái tóc bạc phơ
Còng lưng giã gạo sao mờ chưa xong
Chưa xong mẹ giã kỳ xong
Sớm mai mẹ phải xuống đồng cấy chiêm
 Tiếng chày thậm thịch thâu đêm
Thương con sức mẹ càng bền càng dai
Chênh chênh trăng gác non đoài
Tiếng chày thậm thịch nện hoài tim tôi

XUÂN

Nắng xuân tô thắm ngày xuân
Hoa xuân nở thắm hương xuân ngọt ngào
Lòng xuân trong trắng dạt dào
Tình xuân như ngọn sóng đào sông xuân
Ý xuân lai láng lòng xuân
Người đi kẻ ở tần ngần trông theo
Nhớ ngày ta sống bên nhau
Chia ly luống những nghẹn ngào bâng khuâng
Quanh co dặm khuất xa gần
Hợp tan, tan hợp mấy lần chia phôi
Người ơi dù mấy xa xôi
Tình xưa nghĩa cũ mong người đừng quên
                                             
NHỚ QUÊ

Hoa rơi buổi sớm như tuyết phủ
Nắng nhạc chiều vương cỏ nhuốm vàng
Nhớ ! mắt trông vời miền quê cũ
Mịt mờ gió bụi dặm quan san.


NGUYỄN VĂN CỬ

TRÂM ANH QUÊ TRẠNG
(Tặng HT)

Trâm anh quê trạng phượng, lân chầu
Thu thủy soi dòng đẹp bóng câu
Mái tóc hương đưa vương gió bắc
Suối mây liễu rủ thả rèm châu
Làn môi giọng yến lòng hâm mộ
Ánh mắt thi nhân dạ ước cầu
Xứ vải trời thương cho gặp gỡ
Nỗi niềm tha thiết khắc tim sâu.

CÔ LÁNG GIỀNG

Vườn bên quả chín khát khao
Nụ hoa vị ngọt đã trao cho đời
Em cười tâm vẫn bồi hồi
Chữ thương duyên nợ đứng ngồi sao yên
Vấn vương dáng bóng con thuyền
Cánh buồm neo đậu duyên thiên…đợi chờ


THANH THIÊN KIẾN TẠO
(Kính tặng Nhà giáo Phạm Phan Chẩn Chủ tịch 
danh dự qũy khuyến học Phạm Phan Từ đường)

Đã mấy mươi năm kết đệ huynh
Tôn ty tín nghĩa vẹn ân tình
Nước cường nặng trĩu thày bươn trải
Binh nghiệp kiên tâm chú đẫm mình
Kính lễ Ngọc Hoàng công kiến tạo
Hiếu trung Vương Mẫu đức duyên sinh
Truyền đời hậu duệ lòng ao ước
Tri kỷ tri âm động đế Đình.

ĐỢI
(Tặng XT-TN)

Bạn gái của con đợi đã nhiều
Dịu dàng khiêm tốn chẳng hề kiêu
Bao năm đủ biết dòng trong đục
Một thuở nổi chìm lửa rực yêu
Bách điểm bất bình kê khắc phẳng
Ngàn năm chung thuỷ sớm như chiều
Duyên thiên định mệnh vui lòng hưởng
Phúc lộc tài tu lộng cánh diều.

LƯƠNG BÔNG

MẸ TÔI
(Mừng mẹ tuổi chín mươi)

Một đời vất vả lo toan
Tuổi cao mẹ vẫn chăm làm như xưa
Thức khuya lại chẳng nghỉ trưa
Quét sân dọn ngõ tưới dưa chăm cà
Cây vườn thương mẹ sai hoa
Trái thêm nặng trái tuổi già được vui
Cháu con khuyên mẹ nghỉ ngơi
Mẹ rằng còn sức tao chơi sao đành
Ba thế hệ mẹ bế bồng
Ru con, nựng cháu dắt dong chắt mình
Mắt mờ mẹ chẳng được tinh
Là điều tất yếu phải mình mẹ đâu?
Mẹ bảo mẹ quý rể dâu
Thương như con đẻ trước sau như lòng
Mỗi khi thấy sự bất đồng
Gan rầu ruột héo mẹ không vui gì
Tránh sao được sự ngộ khi
Đánh chữ đại xá mẹ thì bỏ qua
Nhân từ là mẹ của ta
Mẹ là ánh sáng lời ca khôn cùng
Ghi tâm khắc cốt tạc lòng
Nguyện dâng chữ hiếu chữ trung lên người
Những mong thấy mẹ vui cười
Thọ thêm tuổi thọ ở nơi dương trần
Xin dâng cao nén hương trầm
Chắp tay lễ sống ngàn lần mẹ ta
Sinh ra máu mủ ruột rà
Mẹ là ngàn vạn đoá hoa ở đời
Mai sau dù có về trời
Vẫn như thấy mẹ ru hời trong con.


VŨ NHƯ BÃO

LẠC NGƯỜI CÙNG QUÊ

Xuân về mưa rắc hương bay
Ngắm em chợ tết gió lay tóc thề
Mắt đen hạt nhãn đất quê
Nụ cười kín đáo nói nghe thật thà
Hỏi em nhà ở đâu ta
Em bảo cạnh nhà văn hoá kia thôi
Mải mê quên hỏi tên rồi
Đông như chợ tết lạc người cùng quê.


KHÔNG THA

Nạn tham nhũng khoét của dân
Lôi theo tệ nạn càng cân càng nhiều
Tiền - quyền lắm kẻ làm liều
Đất nhà xe xịn bao nhiêu cũng vừa.
Phải nghiêm trị để ngăn ngừa
Để dân tin Đảng, Đảng vừa lòng dân.


NHỠ ĐÒ


Thuyền ơi sao vội qua sông
Một người để một người trông một người
Bến sông là lẽ ở đời
Khách đến bến rồi khách lại qua sông

Cuối trời le lói ánh hồng
Heo may gợn sóng giữa dòng sông xanh
Mắt huyền hạt nhãn long lanh
Lặng thinh nghe tiếng nhẹ tênh thờ dài.

          DỊCH THƠ LY BẠCH

黃鶴樓送孟浩之廣陵
故人西辭黃鶴樓
煙花三月下楊州
孤帆遠影碧空盡
唯見長江天際流

HOÀNG HẠC LÂU TỐNG MẠNH
HẠO NHIÊN CHI QUẢNG LĂNG

Cố nhân tây từ Hoàng Hạc Lâu
Yên hoa tam nguyệt hạ Dương Châu
Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.

CÁC BÀI DỊCH THƠ
TIỄN MẠNH HẠO NHIÊN Ở LẦU
HOÀNG HẠC ĐI QUẢNG LĂNG

Phía tây bạn biệt Hạc Lầu
Tháng ba chẩy xuống Dương Châu thuận dòng
Cánh buồm bóng hút mầu không
Trông xa trắng xoá nước sông bên trời.

Trần Trọng Kim dịch

TIỄN MẠNH HẠO NHIÊN Ở LẦU 
HOÀNG HẠC ĐI QUẢNG LĂNG

Bạn cũ giã từ Hoàng Hạc Lâu
Giữa mùa hoa khói xuống Dương Châu
Buồm đơn xa khuất vào xanh thẳm
Mây nước Trường Giang trắng một mầu

Nguyễn Xuân Nghiệp dịch

THƠ XƯỚNG HOẠ

BÀI XƯỚNG I

NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

ĐÊM ĐÔNG

Đêm đông mờ nhạt ánh trăng
Chơi vơi tiếng hạc đóng băng giữa trời

Heo may vương nhẹ sắc ngô đồng
Mây tím dăng mờ khắp núi sông
Gió lạnh len theo hồn lữ thứ
Mưa buồn thấm ướt ngọn sầu đông
Bâng khuâng dặm liễu màn sương bạc
Khắc khoải con tim ánh lửa hồng
Một chấm sao rơi trong giá buốt
Mơ hồ tiếng hạc giữa thinh không.

CÁC BÀI HOẠ

KHÔNG VỀ

Con đò đợi khách bên sông
Thu qua đông tới mà không thấy về

Hồn quê vương nhẹ chút hương đồng
Để khách thơ buồn đứng ngắm sông
Đợi bạn mong hoài khi sớm hạ
Chờ ai ngóng mãi lúc chiều đông
Người buông sợi nhớ vàng bông cúc
Ta thả dây thương thắm nụ hồng
Góc bể chân trời xã cách thế
Trải lòng theo gió tới hư không.

NGUYÊN ĐÀO

CHIỀU ĐÔNG

Tay tiên buông nhẹ tiếng tơ đồng
Giọt nắng mơ hồ trải bến sông
Ngơ ngẩn con thuyền đầu ngọn sóng
Bâng khuâng cô khách giữa chiều đông
Chập chờn bóng áo chìm sương lạnh
Khắc khoải chim đơn ẩn ráng hồng
Lay lắt cành thông vờn trước gió
Chuông buồn buông tiếng thả hư không

NGUYỄN XUÂN NGỌC

CUỐI ĐÊM ĐÔNG

Tiếng vạc kêu sương giữa khoảng không
Hiu hiu gió nhẹ cuối đêm đông
Bầu trời bảng lảng xua đêm tối
Chuông điểm ngân vang nẩy ánh hồng
Mờ mịt mây sa trên đỉnh núi
Lưa thưa khói toả dưới triền sông
Chim rừng ríu rít đang tìm bạn
Tháp thoáng dân thôn đã xuống đồng

NGUYỄN HỘI
                         
SỚM ĐÔNG QUÊ

Sương đêm vẫn đọng ướt trên đồng
Giá buốt mãi còn, phủ mặt sông
Khói bếp dần thưa trơ mái rạ
Mặt trời đang ngủ chửa vừng Đông
Trên đê đã thấy người gồng gánh
Dưới ruộng dân chăm xới luống hồng
Khó nhọc sớm đông quê vất vả
Bao giờ giàu được để nghèo không?

NGUYỄN VĂN VIÊN   


       
BÀI XƯỚNG 2

NGUYỄN HỘI

ĐÔI TA

Bốn mươi năm vẫn mặn nồng
Đạn bom sương gió một lòng không vơi

Từ ấy ta mình đẹp lứa đôi
Nửa gian mái lá phía chân đồi
Đào khoe nụ thắm cười thêu gối
Cúc nở bông vàng chạy kiếm nôi
Hai họ trông cây cây kết trái
Bốn bên gieo hạt hạt đâm  chồi
Sân trường phượng đỏ nhiều nhung nhớ
Chắp cánh bao trò toả khắp nơi



CÁC HOẠ BÀI

ĐÔI TA

Hồng nhan tri kỳ mấy ai!
Đèn chong chung bóng  mực mài chung nghiên

Nhớ thời sơ tán mới thành đôi
Vui tiếng thông reo lúc ở đồi
Đánh giặc giữ nhà từng khác tuyến
Trồng người dạy chữ lại chung nơi
Bảy mươi xuân đủ ươm nhiều lộc
Bốn chục năm dư nẩy lắm chồi
“Sin cos” gặp rồi trang giáo án
Học trò như hội khắp nơi nơi.

TRẦN PHAO



ĐẸP MỘT ĐÔI

Đẹp đôi thăm lộc tươi hoa
Rừng thông vi vút hát ca lưng đồi

Nhà lá đơn sơ đẹp một đôi
Rừng thông vi vút hát lưng đồi
Vui như mở hội anh tìm võng
Hạnh phúc thăng hoa chị chọn nôi
Bẩy chục mùa xuân xuân thắm lộc
Bốn mươi tiết lá lá xanh chồi
Phương trình tìm ẩn trao con trẻ
Nâng cánh chim bằng khắp mọi nơi

KIM CÚC



NHỚ MÙA PHƯỢNG ĐỎ

Như trầu, cau với vội nồng
Bốn mươi năm vẫn sắc hồng chẳng phai

Bà Nguyệt se duyên thật đẹp đôi
Tin vui xuân đến tầm đôi gối
Hoa nở thu về sắm chiếc nôi
Đất tốt trồng cây, cây nẩy lộc
Người siêng tưới gốc, gốc sinh chồi
Nhớ mùa phượng đỏ bao năm tháng
Đưa khách qua đò đến các nơi./.

ĐÀO VĂN ĐẮC



THÀNH ĐÔI

Bốn mươi năm đẹp tựa tiên
Trồng cây cây đức lấy nền lấy nhân

Nhớ ngày loan phượng mới thành đôi
Một mái nhà tranh ở dưới đồi
Ngày tháng thầy cô vui tới lớp
Sớm chiều “ru bống” hát đưa vôi
Ông cha chí lớn trồng cây đức
Con cháu tài cao nẩy lộc chồi
Dưới mái trường xưa bao kỷ niệm
Nhân tài ươm giống toả nơi nơi.

PHẠM VĂN XANH



HẠNH PHÚC

Tri âm tri kỷ mấy người
Bốn mươi năm vẫn một lời sắt son

Thông reo ngày hội kết nên đôi
Hạnh phúc hoa sim nở tím đồi
Mê mải cô ngồi thêu cánh én
Vụng về thầy tập đẩy xe nôi
Vườn ươm trí tuệ gieo muôn hạt
Đất thấm nhân tâm nẩy vạn chồi
Bao chuyến đò đưa trò tới bến
Cánh bằng tung gió khắp nơi nơi

NGUYỄN XUÂN NGHIỆP

VẪN ĐI ĐÔI

Bốn mươi năm chẵn vẫn đi đôi
Cuốc bộ chiều hôm dạo khắp đồi
Ngày trước yêu con ngồi đẩy võng
Bây giờ quý cháu đứng đưa nôi
Chung tay góp sức cùng ươm hạt
Dãi gió dầm sương đã nảy chồi
Nay nhớ một thời xông trận mạc
Với bao trò cũ ở muôn nơi

XUÂN KHÔI



TỔ ẤM

Bên nhau âu yếm mặn nồng
Nhớ về chốn cũ cho lòng vấn vương

Ngày cưới hai người thật xứng đôi
Cùng nhau mái ấm dựng bên đồi
Niềm vui đọng mãi lan trong gối
Nét đẹp vương hoài toả khắp nơi
Giọt nắng lưu cành sinh biếc lộc
Sợi mưa thấm cội nẩy xanh chồi
Bao giờ mở hội thông reo nhỉ
Ta sẽ đăng trình đến tận nơi.

NGUYÊN ĐÀO



VƯỜN XUÂN

Mấy mươi năm vẫn ấm nồng
Tình yêu gắn bó tấc lòng chẳng vơi

Từ độ ta mình mới kết đôi
Vườn xuân một mảnh ở ven đồi
Em say vun bón quên mưa gió
Anh mải gieo trồng mặc nắng nôi
Vững chí ngóng trông ngày bén rễ
Bền gan chờ đợi lúc đâm chồi
Bây giờ mới thấy đơm hoa trái
Vui gửi thơ mừng đến mọi nơi

LÊ TRỌNG HỒNG

GỬI CÁC TÁC GIẢ
Để dễ cho biên tập đề nghị các tác giả nhớ ghi tên trên đầu bài và viết chân phương trên giấy sạch cỡ nửa tờ giấy phôtô (A4). Tổng số câu thơ trong các bài vào khoảng 36 câu để tránh phải cắt xén
                                  BAN BIÊN TẬP


NỘI SAN THƠ HƯƠNG CÔN SƠN SỐ 77 RA THÁNG 1 NĂM 2012

TT
TÁC GIẢ
TR
TT
TÁC GIẢ
TR
01
Ngô Xuân Hồng
01
33
Nguyễn Thị Huyền
17
02
Nguyễn Dương Quất
01
34
Đoàn Mạnh Linh
18
03
Nguyễn Xuân nghiệp
02
35
Phạm Văn Ổn
18
03
Kim Cúc
02
36
Đặng Ngọc Lân
19
04
Xuân Lai
03
37
Nguyễn Quang Thái
19
05
Vũ Ngọc Doanh
03
38
Nguyễn Xuân Hiểu
19
06
Xuân Khôi
03
39
Nguyễn Văn Nhã
20
07
Trần Phao
04
40
Trần Quốc Khương
21
08
Nguyễn Xuân Ngọc
05
41
Nguyễn Văn Cảnh
22
09
Lê Đình Tự
06
42
Nguyễn Văn Cử
22
10
Nguyễn Văn Viên
06
43
Lương Bông
23
11
Phạm Sĩ Lục
06
44
Vũ Như Bão
24
12
Nguyễn Thị Lương
06
45
THƠ DỊCH
24
13
Bùi Trác Trường
07
46
Bài dịch 1
24
14
Vũ Bá Huyên
07
47
Bài dịch 2
24
15
Dương Thị Tình
08
48
XƯỚNG HỌA 1
25
16
Nguyễn Hội
09
49
Nguyễn Xuân Nghiệp
25
17
Phan Hộ
09
50
Các bài họa
25
18
Vũ Thanh Thao
09
51
Nguyên Đào
25
19
Trần Thị Yên
10
52
Nguyễn Xuân Ngọc
25
20
Nguyễn Thị Lương
10
53
Nguyễn Hội
25
21
Thanh Phương
11
54
Nguyễn Văn Viên
25
22
Phạm Văn Xanh
11
55
XƯỚNG HỌA 2
26
23
Nguyễn Gia Sơn
11
56
Nguyễn Hội
26
24
Trần Văn Bình
12
57
Các bài họa
26
25
Bùi Viết Thinh
13
58
Trần Phao
26
26
Nguyễn Văn Quán
13
59
Kim Cúc
26
27
Đinh Công Cường
14
60
Đào Văn Đắc
26
28
Nguyễn Tiến Chủng
14
61
Phạm Văn Xanh
26
29
Lê Trọng Hồng
15
62
Nguyễn Xuân Nghiệp
26
30
Đặng Trường Thành
16
63
Xuân Khôi
26
31
Nguyễn Văn Chuyền
16
64
Nguyên Đào
26
32
Nguyễn Duy Hồng
16
65
Lê Trọng Hồng
26

Clb h­u trÝ c«n s¬n Ên hµnh néi bé
CHỊU TRÁCH NHIỆM NỘI DUNG
Ngô Xuân Hồng

     BAN BIÊN TẬP
Trần Phao – Nguyễn Xuân Nghiệp - Lê Trọng Hồng
Làm bìa và sửa bản in: Lê Trọng Hồng

In 52 cuốn khổ 210x297 tại Nhà hàng Photo Việt Hùng Sao Đỏ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét