Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

XƯỚNG HỌA SỐ 75

     XƯỚNG HỌA SỐ 75

BÀI XƯỚNG 1

XUÂN NHỚ BÁC
(Nguyễn Gia Sơn mời họa)
Tài tình mưu lược hữu mưu cơ
Lời Bác từ xưa vọng đến giờ
Êm ả đêm xuân lồng bóng ngguyệt
Long lanh dòng Đáy ấm vần thơ
Non sông gấm vóc bao niềm sáng
Lịch sử vàng son chẳng chút mờ
Muôn thủa cháu con ghi tạc dạ
Dân giầu nước mạnh Bác hằng mơ

CÔNG ƠN CỦA BÁC
(Bài họa của Nguyễn Dương Quất)
Bác Hồ lãnh đạo đúng thời cơ
Khởi nghĩa thành công nhớ tới giờ
Kháng chiến trải qua bao sóng gió
Hoà bình mang lại những vần thơ
Bao lời Bác dạy còn vang mãi
Những tiếng người khuyên chẳng thể mờ
Cách mạng Việt Nam nhờ có Bác
Ngày nay giầu đẹp ngỡ là mơ

     XUÂN NHỚ BÁC
     (Bài họa của Xuân Nghiệp)
Bác còn suy tính việc quân cơ
Từ sớm tinh mơ mãi đến giờ
Lưng tựa nhà sàn còn đọc sách
Trăng vào cửa sổ để đòi thơ
Đầy vườn trái ngọt Người xa khuất
Một nén nhang thơm khói toả mờ
Đất nước thanh bình dân hạnh phúc
Cờ sao rực rỡ thoả lòng mơ

THANH THẢN
(Bài họa của Nguyễn Hội)
Tuổi dư tám chục mắt chưa mờ
Sức khoẻ dồi dào vẫn chắc cơ
Rượu nếp khề khà chừng nửa cút
Báo xuân nghiền ngẫm khoảng hơn giờ
Giao lưu thôn xóm vui câu chuyện
Xướng hoạ bạn bè ấm giọng thơ
Buông súng quây quần con cháu chắt
Xế chiều thanh thản lắm người mơ.

BÁC TỪNG MƠ
(Bài họa của Trọng Hồng)
Người như thấu hiểu được thiên cơ
Dẫn dắt cháu con mãi đến giờ
Chẳng ngại hiểm nguy tìm lý tưởng
Coi thường tù ngục thả hồn thơ
Bền lòng tranh đấu tâm càng tỏ
Vững chí xông pha dạ chẳng mờ
Di chúc từng dòng tươi nét mực
Dân giầu nước mạnh Bác từng mơ.

 BÀI XƯỚNG 2

ĐÊM XUÂN
(Nguyễn Xuân Nghiệp mời họa)

Đêm xuân gió thả mơ màng
Câu thơ vịnh nguyệt chén vàng chờ trăng
Mai nở xuân về én chợt qua
Sương đêm rắc nhẹ trước hiên nhà
Hương vương cành ủ đào e ấp
Gió thả trăng đùa liễu thướt tha
Chớ để chén không lồng bóng nguyệt
Đừng rơi giọt ngọc khóc hồn hoa
Trăm năm gom lại chừng bao khắc
Ngâm vịnh cùng xuân lúc rượu ngà

CHUỐC RƯỢU ĐÊM THU
(Bài họa của Trọng Hồng)

Đêm thu tỉnh giấc chàng màng
Một mình nâng chén rót vàng dưới trăng
Đêm trắng dường như đã sắp qua
Giải buồn nhân lúc sống xa nhà
Kia nguồn sông chảy bao xao xuyến
Đây dáng thuyền bơi lắm thiết tha
Nào kẻ mơ tiên tìm dấu bướm
Đâu người mộ đạo kiếm hình hoa
Bâng khuâng ngâm khúc sầu say tỉnh
Chợt thấy Lưu Linh dưới đáy ngà

XUÂN
(Bài họa của Nguyên Đào)

Xuân yêu xin ngỏ đôi lời
Sao xuân nỡ để một trời tương tư
Nắng ấm tan dần lạnh sẽ qua
Đào mai khoe sắc trước sân nhà
Bướm vàng bên nhuỵ hương lưu luyến
Lá biếc trên cành gió thiết tha
Tết đến mơ màng dằm vị tửu
Xuân về ngây ngất đắm mùi hoa
Rượu bầu thơ túi chờ tri kỷ
Đợi lúc trăng lên nhấc chén ngà

HOẠ BÀI ĐÊM XUÂN
(Bài họa của Trần Phao)
Giá rét đông tàn cũng đã qua
Tiết xuân đang gõ cửa từng nhà
Nắng xa khóm cúc buồn ngơ ngác
Sương vắng nhành mai lắm thiết tha
Đồng giục màu tươi từng thảm lúa
Vườn khoe sắc thắm những loài hoa
Thơ tình nửa túi lưng vò rượu
Vừa chuốc mà trăng đã thấy ngà

ĐÓN XUÂN
(Bài họa của Phạm Sĩ Lục)

Lất phất mưa bay gió nhẹ qua
Gió xuân lả lướt đến chơi nhà
Quất vàng đào nở hương thơm ngát
Cúc trắng cành ly quện thiết tha
Ngũ quả chuối bòng cam hồng đỏ
Bánh chưng mứt kẹo xếp chen hoa
Đón xuân hương toả ơn tiên tổ
Liệt sỹ tên anh mãi ngọc ngà


CÂY SỐNG ĐỜI
(Bài họa của Bùi Trác Trường)
Giá rét não nùng đã vượt qua
Vươn chồi nảy lộc trước sân nhà
Với trời mưa nắng không nao núng
Cùng đất đêm ngày vẫn thiết tha
Xuân đến mát lòng xanh tốt lá
Hè sang ấm dạ đỏ tươi hoa
Dẫu lùn lại nhỏ nhưng chung thuỷ
Ta thấy đáng yêu tựa ngọc ngà.


XƯỚNG HỌA SỐ 73

THƠ XƯỚNG HOẠ SỐ 73

BÀI XƯỚNG 1

CHIỀU ĐÔNG
(Nguyễn Xuân Nghiệp mời họa)

Chiều đông gió thoảng sương mơ
Xin mời thi hữu hoạ thơ tiếp vần
Hiu hắt ngoài song ngọn gió hàn
Mưa chiều ướt đẫm cánh hoàng lan
Cây bàng lá rụng thân cô quạnh
Hàng cúc hương vương sắc úa tàn
Thăm thẳm sông mờ con sóng lạnh
Mịt mù sương phủ bước quan san
Hoàng hôn trải tím miền sơn cước
Dìu dặt xa ngân tiếng suối ngàn

ĐÔNG CANH DẦN
(Bài hoạ của Trần Phao)

Đông này khác những đông qua
Mai sầu để sắc đào hoa kém hồng
Mưa bão triền miên giữa tiết hàn
Nhiều vùng lênh láng nước tràn lan
Chờ xuân bánh tét đành dang dở
Đợi tết vườn mai đã héo tàn
Cơm áo đói no còn gắng chịu
Người thân mất mát khó đem san
Phải chăng từ sớm không lo liệu
Hay tại năm nay hổ xuống ngàn.

 SẦU ĐÔNG
 (Bài hoạ của Nguyên Đào)

Ngại ngần một bước quan san
Hoạ thơ thi hữu canh tàn chửa xong
Man mác chiều đông bởi tiết hàn
Long lanh sương đọng trắng nhành lan
Cành mai xào xạc chồi chưa nẩy
Khóm trúc lưa thưa lá sắp tàn
Thơ nhớ hao vần còn đợi hứng
Rượu buồn đẫy chén vẫn chờ san
Bước chân vô định miền xa lạ
Lữ khách bơ vơ giữa dặm ngàn.

GIÁ LẠNH CHIỀU ĐÔNG
(Bài hoạ của Xuân Khôi)
Giờ đây thoát khỏi cảnh cơ hàn
Rỗi rãi vun trồng mấy khóm lan
Tỉa tót nhành sâu gom lá úa
Nhâm nhi chén rượu tiếc hoa tàn
Bóng hồng tuy chả hay mơ mộng
Tình thắm lại luôn được sẻ san
Giá lạnh chiều đông tê tái dạ
Hồn thơ vẫn thả chốn mây ngàn

TÂM SỰ NHÀ NÔNG
(Bài hoạ của Lê Trọng Hồng)

Cũng là vui những ước mơ
Ngơi tay đồng áng tìm thơ hoạ vần
Có lẽ chưa qua tiết đại hàn
Năm nay đông muộn rét tràn lan
Vườn dâu chửa đốn thân còn đứng
Bãi mía chưa thu ngọn đã tàn
Đất ruộng mới cầy chờ xếp ải
Mạ chiêm đang ủ đợi bừa san
Nay mai đón tết vui xuân mới
Đồng đã lên xanh đến ngút ngàn.

VỀ THĂM QUÊ CŨ
(Hoạ nghịch vận của Lê Trọng Hồng)

Mải vui với những cơn mơ
Trở về xếp lại vườn thơ ngược vần
Đếm bước chân qua vạn dặm ngàn
Quê nhà xa tít ngút trùng san
Ngó ra trước mặt sương dần kín
Ngoảnh lại sau lưng nắng đã tàn
Bản cũ lơ thơ người vắng ngắt
Chùa xưa heo hút cỏ tràn lan
Người đi mang hết mùa xuân ấm
Để lại nơi đây rét đại hàn

SẦU ĐÔNG
(Bài hoạ của Bảo Trung)
Giá buốt dòng sông tiết Đại hàn
Ráng chiều heo hắt đã dần tan
Sóng run mặt nước loang màu bạc
Cỏ rạp sườn đê ngả sắc tàn
Đâu nỗi u hoài đem bộc bạch
Kìa tình trắc ẩn muốn chia san
Sầu đông ai đã đong đầy nhỉ ?!!
Chỉ biết hồn ta nhớ ngút ngàn.
 
CHIỀU ĐÔNG
(Bài hoạ của Kim Cúc)
Gió lạnh chiều đông trở tiết hàn
Mảnh mai gầy guộc giỏ phong lan
Hàng tre xào xạc bờ hiu quạnh
Dặm liễu bâng khuâng nắng sắp tàn
Bếp lửa vui vầy tình ấm áp
Tuần trà sum họp chén vừa san
Mây chiều bảng lảng bên sườn núi
Heo hút non cao gió đại ngàn.

CUỐI ĐÔNG
(Bài hoạ của Phạm văn Xanh)
Sắp qua đông giá hết cơ hàn
Nụ hé chờ xuân nảy nhánh lan
Gió rét cây khô cành lá rụng
Nắng hanh cỏ úa cánh hoa tàn
Tâm tư sầu não khôn che lấp
Tình cảm dạt dào khó sẻ san
Mong đợi xuân về trời ấm áp
Lá xanh hoa thắm khắp non ngàn.

BÀI XƯỚNG 2

NGHÌN NĂM
(Nguyễn Gia Sơn mời họa)
Thăng Long chào đón buổi rồng lên
Đã một nghìn năm thế vững bền
Vua Lý - Chiếu văn ghi quốc sử
Gươm thiêng dâng hiến dựng xây nền
Hồng Hà dẫn thuỷ về quần tụ
Đảng Bác chỉ đường bồi đắp thêm
Mong đợi đến giờ mười thế kỷ
Dâng niềm vinh dự một thiêng liêng.

THĂNG LONG
(Bài hoạ của Nguyễn Xuân nghiệp)
Hà Nội từ nay vững bước lên
Khí thiêng rồng hiện thế lâu bền
Xuôi thuyền vua Lý đi tìm đất
Mở nước thần long giúp chọn nền
Công đức cha ông gìn giữ lấy
Nhân hoà con cháu đắp xây thêm
Thủ đô hoa lệ ngàn năm tuổi
Vẫn trẻ trung hoài đến vạn niên.

NGHÌN NĂM
(Bài hoạ của Trần Phao)
Rồng thiêng vượng khí đã bay lên
Dẫu trải nghìn năm chí vẫn bền
Hào luỹ quân dân xây dựng thế
Bút nghiên sĩ tử tạo ra nền
Thủ đô văn hiến lưu truyền mãi
Non nước thanh bình rạng rỡ thêm
Triều Lý - Thăng Long dòng giống Việt
Muôn đời tươi tráng tuổi thanh niên

MỘT NGÀN NIÊN
(Bài hoạ của Lê Trọng Hồng)
Rồng thiêng từ độ vút bay lên
Thế nước vươn theo tỏ chí bền
Tiên tổ dốc lòng lo mở đất
Cháu con dồn sức để san nền
Khó khăn khắc phục dần lui bớt
Thuận lợi phát huy đã tiến thêm
Một khoảng thời gian ngời sử sách
Thăng Long vừa chẵn một ngàn niên

BÀI XƯỚNG 3

THÁNG CHẠP
(Bài hoạ của Trần Phao)
               
Mỗi cơn gió lạnh tràn về
Chạnh lòng thổn thức tình quê một thời
Heo hút chiều đông giá lạnh về
Chạnh lòng tưởng nhớ một miền quê
Mái tranh mưa giột chừa đôi chỗ
Vách nứa gió lay động bốn bề
Đi cấy mẹ già dầm dưới ruộng
Đến trường em nhỏ ngược sườn đê
Nay đang đổi mới từng thôn xóm
Cuộc sống xuân tươi đã cận kề

HỒN QUÊ
(Bài hoạ của Nguyên Đào)

Giờ đây mái tóc bạc dần
Cố hương ơi gửi mấy vần nước non
Kinh Bắc thân thương một lối về
Hương đồng gió nội đẹp hồn quê
Người đi trảy hội đông muôn nẻo
Khách đến giao lưu chật bốn bề
Hoa thắm làm duyên cho xóm bãi
Cỏ xanh điểm sắc cả triền đê
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh thế
Vui đón tân xuân thấy cận kề

THA HƯƠNG
(Bài hoạ của Nguyễn Xuân Nghiệp)

Giá băng lạnh buốt lòng người
Thuyền con sóng cả biển khơi xa mờ
Một thoáng bâng khuâng tưởng lối về
Ráng chiều che khuất nẻo đường quê
Thuyền con gió cuốn trôi muôn ngả
Sóng lớn triều dâng rập tứ bề
Góc biển lênh đênh miền đất lạ
Cánh cò bảng lảng cuối triền đê
Cố hương xa ngất mờ sương khói
Bến Nại cầu mơ bước cận kề

CUỐI NĂM VUI ĐÓN TẾT
 (Bài hoạ của Trần Thị Yên)
Tin mới truyền đi tết lại về
Hắt hưu ảm đạm cả làng quê
Gần xa thời vụ lo đôi ngả
Xuôi ngược làm ăn bận tứ bề
Tết đón lời vui treo đầu ngõ
Xuân trao câu hẹn thả triền đê
Nồng nàn hương vị xuân lan toả
Nhộn nhịp làng thôn tết cận kề.

BÃO LŨ MÙA ĐÔNG
(Bài hoạ của Phạm Sĩ Lục)
Mùa đông bão lũ nước tràn về
Người chết đổ nhà mất lúa quê
Số phận đói nghèo thêm kiệt quệ
Rủi ro túng thiếu nợ nhiều bề
Tam nông dự án làm kè cống
Kinh phí hạ tầng chống lở đê
Thương cảnh bớt nghèo, nghèo trở lại
Chung lưng đấu cật vác vai kề

CẬN KỀ
(Bài hoạ của Lê Trọng Hồng)

Neo thuyền ngay bến nước nông
Khéo say thơ bạn hoạ thông mấy vần.
Dứt áo chia tay lúc trở về
Nỗi buồn day dứt cả chiều quê
Ngỡ xuân năm ngoái còn son rỗi
Tiếc hạ năm nay đã mọi bề
Gió thổi xạc xào trên đỉnh núi
Sương buông dày đặc dưới triền đê
Chỉ mong ai đó đêm cùng thức
Mượn những vần thơ để cận kề.

BÀI XƯỚNG 4

XÚC CẢM MÙA ĐÔNG
(Lê Trọng Hồng mời họa)

Chắc mùa đông lạnh sẽ qua
Tặng thơ thi hữu làm quà sang xuân
Gió bấc chiều đông lạnh cả trời
Ngoài đường mưa bụi vẫn chưa vơi
Bến đò bữa ấy không còn khách
Chợ huyện hôm nay đã vắng người
Khóm quất bên vườn hoa chửa nở
Cây bàng trước ngõ lá đang rơi
Ngày mai dẫu biết xuân chưa tới
Vẫn gửi thơ mừng đến mọi nơi.

HOẠ CẢM XÚC MÙA ĐÔNG
(Bài hoạ của Trần Phao)

Đông còn níu kéo bờ vai
Hồn thơ đã thấy một vài ý xuân
Mây xám giăng giăng tận cuối trời
Sương còn đan lạnh chẳng hề vơi
Chờ chiêm vụ cấy se lòng lúa
Mong tết chợ hoa quện mắt người
Ngày hội thuyền bè như mắc cửi
Đêm xuân đèn nến tựa sao rơi
Đông còn lưu luyến vương trên áo
Đã thấy thơ hồng trải khắp nơi.
                                 
MÙA ĐÔNG
(Bài hoạ của Nguyên Đào)

Một mình một ngọn đèn chong
Thơ ơi! Xin gửi tấc lòng thiết tha
Cái rét tàn thu bởi tiết trời
Bao giờ nắng ấm lạnh dần vơi
Đường xưa bến mộng đang mong khách
Lối cũ đò mơ vẫn đợi người
Tán lá xạc xào cơn gió động
Bồn hoa lác đác hạt mưa rơi
Hương xuân gợi cảm hồn thi sĩ
Một áng thơ lòng trải mấy nơi

PHỐ BIỂN CHIỀU ĐÔNG
(Bài hoạ của Nguyễn Xuân Nghiệp)

Thuyền câu gác mái lững lờ
Đêm giông sóng đẩy dạt bờ nước nông
Phố biển hoàng hôn đỏ sắc trời
Núi buồn lặng lẽ đứng chơi vơi
Thuyền câu chèo gác neo bờ vịnh
Bãi cát triều dâng vắng bóng người
Mặt nước lung linh làn khói phủ
Sương mờ bảng lảng ráng chiều rơi
Vầng trăng lạnh lẽo trong đêm vắng
Ánh bạc mơ màng trải khắp nơi