Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013
Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013
LẠI TÌM XUÂN VỚI HOA ĐÀO
LẠI TÌM XUÂN
VỚI HOA ĐÀO
Lại
tìm xuân với hoa đào
Giữa
chiều tết lạnh xôn xao tiếng lòng
Cành
nào chan chứa sắc hồng
Cành
nào thắm đỏ bềnh bồng trong mơ
Cành
nào phai lạt bâng quơ
Cành
nào tha thiết đợi chờ thi nhân
Cành
nào tươi thắm tình xuân
Thời
gian ghi dấu bao lần trong thơ
Dịu
dàng đàn nối dây tơ
Lại
tìm xuân, lại tìm mơ hoa đào.
DU XUÂN
Mặt
hồ gợn sóng tím trong sương
Cây
trái xum xuê suốt dọc đường
Rừng
vải đơm hoa soi đáy nước
Đồi
thông gió thổi hát du dương
Vầng
mây lờ lững xanh triền núi
Bóng
nắng chăng tơ tím mặt đường
Lữ
khách du xuân vừa cập bến
Đào
mai nở rộ ngát mùi hương
HƯƠNG CỐM
(Tặng tác giả thơ Hương cốm)
Hương
Cốm bay xa ngát cả chiều
Quý
nhau xin chắp mấy vần yêu
Hà
Trung thuở ấy mầm tươi thắm
Thiệu
Hóa hôm nay trái chín nhiều
Tính
thợ chỉn chu lo mọi sự
Tình
thơ trọn vẹn thấu bao điều
Mới
hay vàng ngọc trong bao vải
Hương
Cốm bay xa ngát cả chiều
HẸN LÒNG
Một
thuở hai ta đã hẹn lòng
Bao
năm chờ đợi vẫn hoàn không
Người
đi mòn mỏi vầng mây hạ
Kẻ
ở mơ màng ngọn gió đông
Lá
rụng tưởng chừng về tới bến
Hoa
rơi đành nhẽ chảy theo dòng
Thuyền
tình ai đó vừa xa khuất
Từng
vạt mưa buồn trắng mặt sông
VẤN TÂM
Danh
vị tiền tài chẳng ước mong
Chỉ
mơ năm tháng sống an lòng
Ngoài
đời thoang thoảng làn sương mát
Trong
mộng êm đềm mặt nước trong
Phụ
chính anh hào ưa gối thẳng
Phò
trung quân tử ghét lưng cong
Ai
người đồng cảm thêm câu họa
Gọi
chút tình quê chẳng đếm đong
TÂM SỰ CÙNG XOÀI
Cây xoài đã lại ra hoa
Thêm mùa xuân nữa thế là mười năm
Mẹ già giờ đã xa xăm
Cây xoài chẳng có ai chăm mỗi ngày
Rào tre đâu thể chất đầy
Trái chua mời gọi cả bầy em thơ
Cây xoài đứng đó chơ vơ
Tuổi mười lăm lúc bấy giờ ... thế thôi
Mười năm giờ đã xa xôi
Ớt cay, muói mặn thế rồi...dần xa
Lại nghe trong gió thoáng qua
Hình như tiếng của mẹ ta năm nào.
LẠI VỀ TRONG TÍM HOA CÀ
Lại về trong tím hoa cà
Tháng tư theo chị đi ra ngoài đồng
Trái tròn nặng trĩu cành không
Tím như tà áo mùa đông năm nào…
Chị thêm một chút muối vào
Miếng cơm đậm nhạt đã bao nhiêu mùa.
Khẽ khàng đứng nép cổng chùa
Trao theo một cánh hoa vừa hái xong.
Nhà nghèo thiếu ruộng gieo trồng
Đổi mươi bát nước một bông lúa gầy
Chị ôm cái nắng chầy chầy
Bát mồ hôi giữa những ngày tản cư...
Lại về trong nắng tháng tư
Ruộng cà trĩu quả giống như năm nào
Cổng chùa ai đã khép vào
Người xưa, giờ đã nơi nào xa xôi.
GIỌT TRƯA
Giọt trưa chầm chậm trôi qua
Hong khô da thịt suốt ba bốn ngày
Mảnh sân giữa nắng chầy chầy
Bàn chân không dép, không giầy vẫn đi
Rạch ngang, ngang để làm chi
Rạch dọc, dọc để làm gì nắng ơi…
Thế mà mẹ vẫn đang phơi
Giọt trưa cháy đỏ rụng rơi khắp người
Đã qua sáu chục năm rồi
Già nua, tuổi tác cứ trôi mất dần.
Thương sao đời mẹ tảo tần
Bao nhiêu trưa nắng, bao lần ra phơi.
BẤT NGỜ TRỞ LẠI TRƯỜNG SƠN
Bất ngờ trở lại Trường Sơn
Nghe câu hát cũ trong cơn mưa chiều
Người về thêm những lời yêu
Để hồn thơ với bao điều nhớ nhung.
Núi non muôn lớp chập chùng
Gái trai thuở ấy thề cùng nước non
Tháng năm dằng dặc mỏi mòn
Vết thương ngày cũ vẫn còn đớn đau…
Khấn thầm đồng đội ở đâu
Chiều nay xin hãy cùng nhau trở về
Trường Sơn mưa ướt dầm dề
Áo đây che kín chẳng hề ướt hương
Khói chiều lay lắt còn vương
Chia tay đôi ngả âm dương cách vời
Có bao nhiêu lớp chồng lên
Sứ sành, gạch đá còn nguyên giữa đời
Hình như có tiếng chào mời
Dịu dàng nhỏ nhẹ bồi hồi thiết tha.
Giáo gươm bom đạn đã qua
Bây giờ là lúc cho ta xây đời
Ai đang tuyên cáo giữa trời
Trả gươm thần để giãn dời việc quân
Ai vừa sang sảng vang ngân
Phải theo lời của tiền nhân một thời
Chiến tranh đau cảnh đau đời
Bao nhiêu tàn phá giữa nơi đô thành
Nước non đâu đã an lành
Một câu hoài cổ sao đành cắt ngang
Ngàn mây xa tắp mênh mang
Ngày mai sáng cả ngàn trang cuộc đời
LẠI VỀ QUA LỐI CHỢ CHỜ
Lại về qua lối Chợ Chờ
Đường xưa quen thế đâu ngờ lạc nhau
Quan Đình, Quan Độ ở đâu
Rượu tăm làng Mịn từ lâu có còn
Men xưa bao tấm khô ròn
Theo người đi khắp lối mòn gần xa
Chợ Chờ sao chẳng chờ ta
Để quên, để nhớ, để xa một đời.
LẠI NGHE ĐỘC HUYỀN CẦM
Thoáng nghe tiếng độc huyền cầm
Chuyện ngày xưa lại âm thầm hiện ra
Bao mùa thu đã đi qua
Độc huyền cầm vẫn ru ta mỗi ngày
Mảnh trăng khi khuyết khi đầy
Mảnh tình thuở ấy mỗi ngày một xa…
Năm nay tất cả đã già
Độc huyền cầm vẫn thiết tha ngọt ngào
Ta về đứng lặng bên rào
Lại nghe muôn tiếng nhói vào trong tim
CHUỒN CHUỒN KÊU MƯA
Trời chiều chợt đổ cơn mưa
Con chuồn chuồn ớt chắc vừa mới bay
Xin đừng bay thấp chiều nay
Để ta đi đón đưa thầy bu ta
Ngày mai gió táp mưa sa
Con chuồn chuồn cũng ở nhà chờ mưa
Đành rằng cũng chỉ qua trưa
Mà sao ta cứ ngẩn ngơ vắng chuồn
Mưa nào mà chẳng mưa buồn
Đừng bao giờ nữa chuồn chuồn kêu mưa
HÁT VỀ SÔNG ĐUỐNG
Ai vừa về với Đông Ngàn
Nhớ về Dâu với muôn vàn sóng xanh
Ai từ Xuân Trạch Xuân Canh
Ai lên đến tận Trung Kênh Lương Tài
Dòng sông Thiên Đức nối dài
Để cho ta nhớ nhớ hoài tuổi thơ
Cây cầu nối những ước mơ
Từ bao lâu đến bây giờ vẫn đây
Những đêm giặc đuổi giặc vây
Những ngày chạy chợ xanh gầy bước chân
Vẫn mơ về những mùa xuân
Cây đu bay bổng áo quần tung bay
Để cho tay lại nắm tay
Nhịp chèo quạt nước mê say một thời
Săm giai đã sắm đủ rồi
Ai săn bọt nước đợi nồi cá hương
Làn da cháy nắng mà thương
Tình quê chan chứa vấn vương một đời
Sông Đuống ơi! Sông Đuống ơi!
Sông tình yêu với sông trời trong ta
Bốn mươi năm đã cách xa
Bâng khuâng sông Đuống phù sa nhuộm hồng
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)