LẠI TÌM XUÂN
VỚI HOA ĐÀO
Lại
tìm xuân với hoa đào
Giữa
chiều tết lạnh xôn xao tiếng lòng
Cành
nào chan chứa sắc hồng
Cành
nào thắm đỏ bềnh bồng trong mơ
Cành
nào phai lạt bâng quơ
Cành
nào tha thiết đợi chờ thi nhân
Cành
nào tươi thắm tình xuân
Thời
gian ghi dấu bao lần trong thơ
Dịu
dàng đàn nối dây tơ
Lại
tìm xuân, lại tìm mơ hoa đào.
DU XUÂN
Mặt
hồ gợn sóng tím trong sương
Cây
trái xum xuê suốt dọc đường
Rừng
vải đơm hoa soi đáy nước
Đồi
thông gió thổi hát du dương
Vầng
mây lờ lững xanh triền núi
Bóng
nắng chăng tơ tím mặt đường
Lữ
khách du xuân vừa cập bến
Đào
mai nở rộ ngát mùi hương
HƯƠNG CỐM
(Tặng tác giả thơ Hương cốm)
Hương
Cốm bay xa ngát cả chiều
Quý
nhau xin chắp mấy vần yêu
Hà
Trung thuở ấy mầm tươi thắm
Thiệu
Hóa hôm nay trái chín nhiều
Tính
thợ chỉn chu lo mọi sự
Tình
thơ trọn vẹn thấu bao điều
Mới
hay vàng ngọc trong bao vải
Hương
Cốm bay xa ngát cả chiều
HẸN LÒNG
Một
thuở hai ta đã hẹn lòng
Bao
năm chờ đợi vẫn hoàn không
Người
đi mòn mỏi vầng mây hạ
Kẻ
ở mơ màng ngọn gió đông
Lá
rụng tưởng chừng về tới bến
Hoa
rơi đành nhẽ chảy theo dòng
Thuyền
tình ai đó vừa xa khuất
Từng
vạt mưa buồn trắng mặt sông
VẤN TÂM
Danh
vị tiền tài chẳng ước mong
Chỉ
mơ năm tháng sống an lòng
Ngoài
đời thoang thoảng làn sương mát
Trong
mộng êm đềm mặt nước trong
Phụ
chính anh hào ưa gối thẳng
Phò
trung quân tử ghét lưng cong
Ai
người đồng cảm thêm câu họa
Gọi
chút tình quê chẳng đếm đong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét