MONG ĐÔI CÁNH
Vừa mới nghe tin gió bấc về
Lúa xuân gặp giá chết nhiều ghê
Đầu Din mới giặm loi thoi mọc
Cuối Cửa vừa gieo lốm đốm huê
Gội gió mặt cha thường vẫn tái
Dầm mưa chân mẹ lắm khi tê
Chỉ mong ai đó cho đôi cánh
Bay vút lên trời trở lại quê
Thanh Hóa giờ đây đã khác rồi
Phố phường làng xóm mới tinh khôi
Cánh đồng thẳng tắp xanh màu lúa
Xưởng máy vươn cao trắng sắc vôi
Thọ Hạc cửa hàng càng tấp nập
Đình Hương phố chợ đã đông vui
Bước chân du khách như vào hội
Một khoảng thời gian mải miết trôi
Trở lại quê Thanh buổi sớm nay
Đồng quê mới cấy lúa đan dầy
Long Quang động cũ thơ còn đó
Hòn Ngọc núi xưa tích vẫn đây
Yên Vực quê nghèo vừa dựng lại
Hoàng Long phố lớn đã đang xây
Một thời đánh giặc gương ngời sáng
Lịch sử ngàn năm chẳng đổi thay
Trống đồng thuở trước xếp nơi đây
Từng lớp hoa văn nét vẫn đầy
Thoáng thấy kinh hồn quân xứ Bắc
Chợt nghe bạc tóc giặc đằng Tây
Kim quang tóa sáng bao trên mặt
Lạc việt vây quanh nối kết bầy
Chửa kịp chạm tay vào cổ vật
Âm ba xao động cả trời mây
Lại trở về thăm đá Núi Nhồi
Nhớ từ ngày tháng đã xa xôi
Tiếng mìn phá đá đau hồn núi
Ngọn khói lò nung đắng vị vôi
Rời bỏ nghề xưa buồn mấy đận
Tìm công việc mới biết bao hồi
Nghe theo lời Đảng ươm nghề mới
Phố núi giờ đây đổi khác rồi
Mấy chục năm nay mới trở về
Hàm Rồng vẫn nối giữa hai đê
Xôn xao Đông Tác tươi làng xóm
Rộn rã Hoàng Long đẹp phố quê
Đánh giặc một thời từng dũng cảm
Dựng xây mấy thuở lắm say mê
Ước mơ từ ấy bao trăn trở
Mấy chục năm nay mới trở về
Lại về ngắm cảnh ngã ba Dâu
Sông Đuống mênh mang sóng bạc đầu
Không dễ tìm ra miền rộng hẹp
Chẳng sao dò nổi chỗ nông sâu
Phù sa bồi đắp tươi cây trái
Nước mát tưới tiêu đẹp lúa mầu
Vườn ruộng được mùa vui mở hội
Quê hương từ khó đã nên giầu
Gửi về xứ Nghệ một tình yêu
Nói ít mong ai đó hiểu nhiều
Héo dạ khêu mưa khi chợn rợn
Mặc lòng thả lửa lúc phiêu diêu
Khơi tình ngắm nụ khi mờ sáng
Cạn lý xem hoa lúc xế chiều
Có gặp được đâu mà ước hẹn
Nên đành mượn bút thả lời yêu
(Nhân nghe nói về quê bà chúa)
Bà Chúa Thơ Nôm đã mất rồi
Chỉ còn cái bóng ở đây thôi
Đời trai vất vả đau bao thuở
Kiếp gái truân chuyên cực mấy hồi
Chỉ ngại người quen đòi nợ khuyêt
Lại thương kẻ lạ vướng duyên bồi
Nét quê khéo vận hòa trong cảnh
Để những miền thơ lại nảy chồi
CHO RỒI CHƯA CHO LẠI CHO RỒI
Thư này chắc sẽ đến Quỳnh Đôi
Chẳng biết cây khô có nảy chồi
Câu chữ họa vần chưa kết một
Mối giây tình cảm vẫn hòa đôi
Đã từng nếm trải miền hy vọng
Còn tưởng chi đâu đoạn tái hồi
Một tiếng tơ lòng vương ngó ý
Cầu mong muôn sự trọn cho rồi
Bươn trải bao năm ở nơi xa
Về hưu cáo lỗi với quê nhà
Chưa cho Đồng Quỹ chuông rền tiếng
Chửa để Nam Giang thép trổ hoa
Đất Trạng thanh liêm còn nhắc trẻ
Quê Vua uy dũng vẫn khuyên già
Làm con xứ ấy nhiều danh giá
Càng phải vươn lên mới xứng là...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét