BÀI XƯỚNG 1:
XE ĐẠP TÀNG
(Nguyên Đào mời họa)
Chiếc xe cà khổ dựng bên hè
Cám cảnh đau lòng những chú ve
Kẻ cắp thấy buồn không muốn cuỗm
Chè chai cũng ngán chẳng thèm phe
Trước thì bóng nhoáng trông mê tít
Nay đã lem nhem ngắm chán phè
Tuy thế khi cần còn túc tắc
Bỏ rồi lại tiếc ngẩn tò te
XE ĐẠP TÀNG
(Trần Phao)
Xe bạn đến chơi dựng vỉa hè
Bỗng làm náo loạn cả đàn ve
Mấy ông nhà báo xin đăng ảnh
Dăm mụ chè chai lại thích phe
Bác nọ khen bừa nghe nhạt hoét
Cô kia chê ẩu nói ngang phè
Bình tâm ngắm nghía mà suy ngẫm
Chữa độ trăm ngàn lại mới te.
BÀI XƯỚNG 2:
HẠ
(Kim Cúc mời họa)
Nắng đổ chan chan cuốc gọi hè
Sân trường rộn rã khúc đàn ve
Sương buông đọng lá trời xanh ngắt
Nắng thả cháy cành phượng đỏ hoe
Biển biếc gió bay tà áo mỏng
Hồ trong liễu rủ tấm khăn the
Thuyền ai vội vã về neo bến
Chạng vạng hoàng hôn bóng núi che
MONG
(Vũ Ngọc
Doanh)
Chang chang
nắng lửa đã sang hè
Nhãn vải
bằng lăng nhộn tiếng ve
Hạ đến sen
khoe hương sắc thắm
Thu về cúc
nở sắc vàng hoe
Lim dim lệ
ướt mờ đôi mắt
Giấc ngủ
chập chờn lụa hoá the
Mong đợi ai
về đâu chẳng thấy
Năm canh
thao thức bóng mây che
NGÀY NĂM
ẤY
(Nguyễn
sỹ Quý)
Một tiếng quyên kêu đậm vị hè
Miên man thoát xác khóc hồn ve
Ngậm ngùi cửa lớp làn môi thắm
Bịn rịn sân trường cặp mắt hoe
Cửa bể một thời như gấm lụa
Mặt hồ muôn thủa tựa nhung the
Người ơi thương lắm ngày năm ấy
Đội nắng chung đầu bẻ lá che.
CHIỀU HÈ
(Trần Thị Yên)
Quyên kêu khắc khoải giữa trời hè
Bản tấu ồn ào khúc nhạc ve
Xanh biếc tán bàng xanh mới đậm
Đỏ tươi chùm phượng đỏ vừa hoe
Mây sà đỉnh núi treo khăn xếp
Liễu rủ ven hồ khoác áo the
Gió tản cơn nồng chiều nắng hạ
Con đường rợp mát bóng cây che.
HÈ CHÍ
LINH
(Trọng
Hồng)
Trở lại Chí
Linh một sáng hè
Ngỡ như bắt
gặp cả rừng ve
Chùa Hun
sáng bảnh mây cao vút
Bến Nấu trưa
tràn khách vắng hoe
Lớp lớp sông
Thương phơi yếm lụa
Tầng tầng
núi Phượng rải màn the
Nước non kỳ vĩ như thay mới
Một dải Kỳ
Lân mãi chở che
BÀI
XƯỚNG 3
TUỔI BẠC
(Nguyễn
Hội mời họa)
Xưa từng đánh giặc tận Miền Tây
Nay sống thảnh thơi nhớ những ngày
Bao trận khói bom mờ cặp mắt
Một thời bụi phấn trắng đôi tay
Tuổi đời bẩy chục vui tình bạn
Mùa phượng ba mươi sáng đạo thầy
Con cháu quây quần mừng tuổi hạc
Câu thơ chén rượu mãi còn say.
MỪNG THẤT THẬP
(Xuân Khôi)
Một thời chinh chiến khắp đông tây
Gian khổ trải qua những tháng ngày
Lúc tới sa trường bom dậy đất
Khi lên bục giảng phấn rây tay
Về hưu vẫn nhớ vun cây đức
Xuống mã không quên giữ gốc thầy
Thấm thoắt thoi đưa mừng thất thập
Rượu thơ ai tặng để ai say
THÀY HỘI TOÁN
(Đỗ Đình Tuân)
Sinh làng Nam Gián thuở còn Tây
Thấm thoắt thoi đưa bấy tháng ngày
Dậy toán đưa thư rồi mở quán
Xuyên rừng xung trận đã ra tay
Luật Đường hóm hỉnh không thua bạn
Lục bát ngân nga cũng xứng thầy
Định lý phương trình giờ xếp xó
Gieo vần chọn chữ viết thêm say.
VẦN THƠ
TUỔI BẠC
(Trần Thị
Yên)
Chiến trường
đông nhớ chiến trường tây
Đạn réo bom
rơi những tháng ngày
Dãi nắng dầm
mưa chung ý chí
Hiểm nguy
gian khổ góp bàn tay
Trọn tình đồng đội giầu tình bạn
Vẹn nghĩa học sinh vẹn nghĩa thày
Sống khoẻ bên con hiền cháu thảo
Vần thơ tuổi bạc vẫn mê say
TUỔI
XẾ CHIỀU
(Nguyễn Xuân Nghiệp)
Mặt trời vừa gác phía non tây
Bẩy chục năm qua chuỗi tháng ngày
Đích vẫn nhìn xa tinh ánh mắt
Bút còn vung rộng vững bàn tay
Bao năm chinh chiến đền ơn nước
Một thuở rèn tâm sáng đức thầy
Vui sống chan hoà cùng bạn hữu
Thể thao thơ phú chất men say
MỘT THỜI CHỐNG PHÁP
(Trần Thế
Mẫn)
Chín năm
đánh giặc khắp đông tây
Gian khổ hy
sinh chẳng kể ngày
Diệt viện
công đồn bom chắn lối
Vào sinh ra
tử súng cầm tay
Thua mưu Đờ
Cát quân lìa tướng
Thất thế Na Va
tớ bỏ thầy
Chiến thắng
Điện Biên vang bốn biển
Năm mươi năm
lẻ vẫn hồn say
TUỔI BẨY
MƯƠI
(Trần
Phao)
Ráng chiều
dần ngả phía trời tây
Gợi nỗi ưu
tư những tháng ngày
Giọt lệ bồi
hồi khi gặp mặt
Nụ cười bịn
rịn lúc chia tay
Bút nghiên xếp giá
nêu gương lính
Súng đạn hoàn kho trọng nghĩa thầy
Tân Mão hân hoan tròn tuổi bạc
Nghiệp đời văn võ vẫn mê say.
VẦN
THƠ TUỔI BẠC
(Trần Thị Yên)
Chiến trường đông nhớ chiến trường tây
Đạn réo bom rơi những tháng ngày
Dãi nắng dầm mưa chung ý chí
Hiểm nguy gian khổ góp bàn tay
Trọn tình đồng đội giầu tình bạn
Vẹn nghĩa học sinh vẹn nghĩa thày
Sống khoẻ bên con hiền cháu thảo
Vần thơ tuổi bạc vẫn mê say
BÀI XƯỚNG 4
ĐÊM HÈ
(Xuân Nghiệp mời họa)
Hồ sen hương thoảng
phía sau nhà
Trắng sáng bên rèm liễu
rủ qua
Gió níu cành sương
sương níu gió
Hoa lồng bóng nguyệt
nguyệt lồng hoa
Bâng khuâng lữ khách
trông bờ vắng
Ngơ ngẩn con thuyền đợi
bến xa
Xao xuyến đường xưa
vương ký ức
Từ quy khắc khoải giục
canh gà.
ĐÊM TRĂNG CUỐI HẠ
(Trần Thị Yên)
Thoang thoảng hương sen
đến trước nhà
Hữu tình làn gió để hương
qua
Liễu e áo mỏng se làn gió
Nguyệt thẹn môi mềm lạnh
cánh hoa
Ký ức mộng mơ dồn níu lại
Dòng đời hiện thực tuột
rời xa
Một thời kỷ niệm vương
nhung nhớ
Xao xác canh khuya động
tiếng gà
ĐÊM HÈ
(Nguyễn Xuân Ngọc)
Thoang thoảng hương lan
đọng trước nhà
Hạc vàng nâng gió nhẹ bay
qua
Nước in trăng sáng trăng
in nước
Hoa ghẹo nguyệt già nguyệt
ghẹo hoa
Nhẹ lái thuyền ai trôi bến
vắng
Nặng lòng lữ khách nhớ quê
xa
Bâng khuâng dạo bước tàn
đêm trắng
Văng vẳng bên sông vọng
tiếng
HÈ
(Vũ Bá Huyên)
Dạ hương toả ngát tận
trong nhà
Đom đóm lập loè thấp
thoáng qua
Dốc hết tha doi doi hết dốc
Quỳnh hoa chờ gió gió chờ
hoa
Vạc kêu gọi bạn trên đồng vắng
Cú rúc kiếm mồi dưới bụi xa
Giun dế ngoài vườn nghe rỉ rả
Sáng trông chim cuốc lẫn bên gà
ĐÊM
HÈ
(Nguyễn Gia Sơn)
Điểm nhịp cuốc kêu phía trước nhà
Nhặt thưa cành lá ánh trăng qua
Bâng khuâng gió núi đùa mây nước
Soi tỏ trăng vàng sáng nhị hoa
Nhớ chiến trường xưa còn in rõ
Nhìn quê hương cũ vẫn vời xa
Đêm dài trông ngóng không yên giấc
Trằn trọc năm canh đợi tiếng gà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét