VỀ HỘI ĐỀN HÙNG
(Nhân dự Hội Thơ Đường toàn
quốc)
Quốc giỗ xuân nay đã bất đầu
Cháu con tề tựu tại Phong Châu
Cột Thề ký thác càng tươi sắc
Bia Đá di ngôn vẫn thắm mầu
Rực rỡ đầy trời tinh phách Lạc
Mênh mang khắp đất dáng hồn Âu
Tích xưa trăm trứng in trong dạ
Lịch sử ngàn năm mãi khắc sâu
LẠI GẶP NÀNG
XUÂN
(Thơ xuân Giáp Ngọ)
Cuốn lịch thời gian mỏng lại dầy
Bao nhiêu ngày tháng đã qua đây
Nhớ khi tiền tuyến vây đồn giặc
Vui lúc hậu phương bám ruộng cầy
Bão gió nhuộm đen da đọng nắng
Tuyết sương gội trắng tóc hòa mây
Vừa toan đặt bút vần thơ mới
Đã thấy nàng xuân má đỏ hây
CẢM XÚC TÂY
GIAI
(Họa thơ Nguyễn Văn Hội)
Có bao giấy mực với từ chương
Về một Tây Giai lắm đoạn trường
Dẫu gắng vì đời nuôi nghiệp đế
Vẫn hằn di hận thoán ngôi vương
Dăng dăng muôn đá chồng lên đá
Cuồn cuộn tà dương ẩn bóng dương
Du khách dời chân còn ngoảnh lại
Trời chiều dằng dặc mối sầu thương
TÌNH GIÀ
Chẳng biết rồi ra sẽ đến đâu
Thời gian càng gợi nỗi ưu sầu
Mới vừa xuân trước phô hàm tiếu
Chốc đã thu sau đổi sắc mầu
Cứ tưởng xa xăm rồi sẽ nhạt
Đâu ngờ dan díu mãi càng sâu
Sao không gặp gỡ thời xanh tóc
Lại để tơ vương lúc bạc đầu
QUA CHỢ NGỌC
SƠN
Rảnh việc đi thăm chợ ngắm hàng
Đường vào rải nhựa rộng thênh thang
Vừa qua quán trước coi quỳ tím
Lại đến quầy sau ngắm cúc vàng
Tôm cá muối dưa bày giản dị
Bạc vàng châu ngọc xếp cao sang
Mới rồi nâng cấp lên thành phố
Chủ khách quen thân vẫn cứ làng
KHÓ HỮNG HỜ
(Tặng các nhà thơ nữ)
Mới đó mà sao đã trắng phơ
Tình thơ gần gũi mấy ai ngờ
Bâng khuâng câu hát như là mộng
Xao xuyến vần thơ tựa với mơ
Người ở xa xôi lòng có nhớ
Còn ta thao thức vẫn đang chờ
Một lời trao gửi tình thăm thẳm
Ai biết rằng xuân khó hững hờ
ĐÁNH CỜ CHỈ
MUỐN THUA
Đánh cờ chỉ muốn để cho thua
Cứ nghĩ người ta thích nói đùa
Nhảy tượng lên trên che mặt pháo
Tụt xe xuống dưới đậy sườn vua
Chầu dìa co kéo vài ba lượt
Chủ soái giật giành sáu bẩy tua
Kết cục hai bên cùng xếp lại
Thì ra tất cả chẳng ai thua
DUYÊN CHỢ
Chợ làng vẫn họp ở bên sông
Dòng nước phù sa đỏ thắm hồng
Bè vó lững lờ trôi xuống bắc
Thuyền câu nhè nhẹ lướt sang đông
Người mua hỏi giá càng say ngắm
Kẻ bán mời chào mỏi mắt trông
Hò hẹn mấy phiên sao chẳng đến
Hỏi người quân tử nhớ hay không
MẤT ĐIỆN
Chẳng hiểu vì sao mất điện rồi
Cũng đành ngồi tối để chơi thôi
Nồi cơm mới bắc còn chưa chín
Ấm nước vừa tra vẫn chửa sôi
Máy móc mới thay còn sáng sủa
Sứ xà mới sửa vẫn tinh khôi
Rõ ràng mọi thứ còn nguyên đát
Chẳng hiểu vì sao mất điện rồi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét