SỐT RÉT
(1971)
Năm trước sang Lào không chịu sốt
Đại đội gần trăm sót bốn người
Công Tum mới có qua nửa trận
Đã kịp lên cơn rét cả trời.
Sống lưng ai dứt ra từng khúc
Lẩy bẩy tay chân chẳng chịu yên
Đầu đau như thể rìu ai bổ
Cơn rét run người đến phải rên.
Gạo mọt, khẩu phần hai lạng rưỡi
Tầu bay, môn thục khét mùi canh
Món dưa lá sắn chua queo lưỡi
Vẫn cứ khen hoài… thử chút anh!
Mỗi ngày mươi bận lên cơn sốt
Tái mặt ôm cây gục giữa rừng
Lại mơ một bận về bên phố
Gặp bạn cho kem sướng quá chừng.
Một lần cơn khát như bừng dậy
Trườn mãi không qua khỏi chỗ nằm
Ai rang cát nóng trùm lên ngực
Để khắp sau lưng áo ướt đầm…
Một tháng mơ màng trong hầm tối
Hôm nay mới được thấy mặt trời
Tiếng chim đâu đó đua nhau hót
Ồ thế là ta sống lại rồi(!)
Anh em công tác thường qua trạm
Đôi bánh lương khô, nửa gói đường
Vài ba trái khế còn chưa chín
Mới hái khi qua bản giữa rừng
Làm lính “Bê Ba” ai cũng sốt (B3)
Mỗi người đều gặp chút cho vui
Những ai không sốt nghe chừng tiếc
Đời lính chưa qua hết đủ mùi.
KHÚC MƯA
Cơn chưa dứt mà mưa đã đến
Cả khung trời đổ xuống quanh ta
Bên đường vắng một lùm cây thưa lá
Có hai người đứng đợi mưa qua
Nào ai biết từ khúc mưa hôm ấy
Hai chúng mình đã ở trong nhau
Bên gốc cũ mỗi lần trở lại
Ta thẫn thờ nào thấy bóng ai đâu
Mỗi người ở một đầu đất nước
Em xung phong xây dựng vùng cao
Anh ra trận đi Nam đánh giặc
Biết bao giờ mới gặp được nhau
Đã lâu lắm không còn mong nhớ nữa
Khúc mưa như đã tắt lặng dần
Nơi gốc cũ vẫn nguyên lời ước hẹn
Người năm xưa chưa gặp lại một lần
Ai đến đó như quen, như lạ?
ánh mắt xanh ngời, ánh mắt ngày xưa
Người năm cũ! Lẽ đâu người năm cũ!
Có phải… đây là… thực hay mơ?
(Mẹ đã mất mùa mưa năm ngoái
Sau bao năm chờ đợi héo mòn
Trao mảnh lược, mẹ trao theo đời mẹ
Dặn cho con, nơi đó… cội nguồn)
Chiều hôm ấy mưa như trút nước
Có một già, một trẻ bên nhau
Con lặng lẽ dìu cha từng bước
Tán cây dày đỡ những hạt mưa mau
Khúc mưa! Vẫn khúc mưa năm ấy!
Những mảnh đời rồi sẽ đi qua
Chỉ còn lại tình yêu vĩnh cửu
Cùng muôn ngàn ngọn nước chảy tan ra
VỀ THĂM THÀNH CỔ
(Tháng 5 năm 2005)
Ba mươi năm mới lại về đây
Dòng Thạch Hãn vẫn êm đềm xuôi chảy
Thành Cổ vẫn còn nguyên ở đấy
Bâng khuâng, một khoảng chiến trường.
Không đếm xuể những bông hoa cỏ trắng
Chiều mênh mang trong nắng tơ hồng
ở đâu thế những hồn xa vắng
Ơi những người anh, người bạn, người chồng
Còn đây khối âm dương dựng đứng
Còn đây nữa bát cơm quả trứng[1]
Tự trăm miền trao gửi vào trong
Nắm hương chiều theo gió thổi tầng không.
Kìa ai đó đang đi trên cỏ
Quân phục xanh trên đất màu xanh
Bên bờ đá tả tơi sụp đổ
Một góc thành xưa, bom pháo tan tành.
Ai đi đó bàn chân hãy nhẹ
Đừng để tan đi giây phút thanh bình
Nơi mảnh đất đã bao lần cày xới
Thịt da anh đâu còn có nguyên hình.
Dẫu đến cả ngàn năm sau nữa
Thành kia, sông ấy vẫn còn
Bao kỷ vật là bấy nhiêu chứng tích
Tám mốt ngày trong khói lửa đạn bom.
Giữa chết chóc tan hoang đổ nát
Tiếng anh cười vang mãi đến chiều nay
Trong hữu hạn giữa hai vùng sống chết
Đã lên mầm xanh lại chính từ đây.
[1] Tượng đài tại cổng vào Thành Cổ Quảng trị
GẶP LẠI NGÀY XƯA
(Tháng 9- 2005)
Sau mấy chục năm xa biền biệt
Chưa một lần hội ngộ cùng nhau
Câu mừng tủi trào ra cùng nước mắt
Tay mãi trong tay, đầu mãi bên đầu
Những mái tóc nhuôm nham sợi bạc
Hố mắt chìm sâu, gò má nhô cao
Những nếp gấp chồng lên vầng trán
ánh mắt đằm sâu như những ngày nào
Bạn cũ gặp, vẫn thường như thế
Cứ hỏi nhau cho biết về nhau
Để câu chuyện lấp đầy khoảng cách
Cuộc chia ly từ thủa ban đầu
Những câu hỏi không bao giờ dứt
Vợ chồng đâu con cái ra sao
Những gắn bó, hợp tan, thiếu đủ
Cứ theo nhau ồn ã tuôn trào
Rồi ai nữa ngày xưa tinh nghịch
Từng trêu ai để ai nhớ, ai quên
Rồi ai nữa vẫn còn lận đận
Những ai giờ khá giả, làm lên
Ngày mai đến mỗi người một ngả
Có gặp nhau lần nữa hay không
Khi năm tháng đã dần một cạn
Những vui buồn cứ thế ngấm vào trong.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét